雪后集陶然亭先归道登黑窑厂

城南有高亭,亭与城相向。城雉衔西山,走青嶂。残云时一白,破碎失山状。

对山开长筵,兴酣酒力王。中有清气通,逌然发高唱。

入座皆俊物,能容我跌宕。转嫌眼界窄,三面碍屏障。

欲撤不可得,悄焉思远扬。疾觅快马骑,径去不复让。

岂困困酒逸,略似放翁放。一里得高台,于此足辽旷。

野风四面合,始觉所居亢。尺五韦杜天,幕我作行帐。

城远随野阔,一线空烟漾。入云翻冻旗,暮角隐悲壮。

北眺瓦一垤,万户走鳞浪。倏被暝色催,几处远镫亮。

九门将传钥,三殿久散仗。而我此徘徊,清绝转凄怆。

回忆亭中人,不见此台上。兴至各有适,何必两相望。

抚景伤我心,愿托陶家葬。去去应复来,行行重惆怅。

拼音

chéng nán yǒu gāo tíng,tíng yǔ chéng xiāng xiàng。chéng zhì xián xī shān,zǒu qīng zhàng。cán yún shí yī bái,pò suì shī shān zhuàng。

duì shān kāi zhǎng yán,xīng hān jiǔ lì wáng。zhōng yǒu qīng qì tōng,yōu rán fā gāo chàng。

rù zuò jiē jùn wù,néng róng wǒ diē dàng。zhuǎn xián yǎn jiè zhǎi,sān miàn ài píng zhàng。

yù chè bù kě dé,qiāo yān sī yuǎn yáng。jí mì kuài mǎ qí,jìng qù bù fù ràng。

qǐ kùn kùn jiǔ yì,lüè shì fàng wēng fàng。yī lǐ dé gāo tái,yú cǐ zú liáo kuàng。

yě fēng sì miàn hé,shǐ jué suǒ jū kàng。chǐ wǔ wéi dù tiān,mù wǒ zuò xíng zhàng。

chéng yuǎn suí yě kuò,yī xiàn kōng yān yàng。rù yún fān dòng qí,mù jiǎo yǐn bēi zhuàng。

běi tiào wǎ yī dié,wàn hù zǒu lín làng。shū bèi míng sè cuī,jǐ chù yuǎn dèng liàng。

jiǔ mén jiāng chuán yào,sān diàn jiǔ sàn zhàng。ér wǒ cǐ pái huái,qīng jué zhuǎn qī chuàng。

huí yì tíng zhōng rén,bù jiàn cǐ tái shàng。xīng zhì gè yǒu shì,hé bì liǎng xiāng wàng。

fǔ jǐng shāng wǒ xīn,yuàn tuō táo jiā zàng。qù qù yīng fù lái,xíng xíng zhòng chóu chàng。

作者介绍

黄景仁

清 · 1749年 - 1783年

黄景仁,清代诗人。字汉镛,一字仲则,号鹿菲子,阳湖(今江苏省常州市)人。四岁而孤,家境清贫,少年时即负诗名,为谋生计,曾四方奔波。一生怀才不遇,穷困潦倒,后授县丞,未及补官即在贫病交加中客死他乡,年仅35岁。诗负盛名,为“毗陵七子”之一。诗学李白,所作多抒发穷愁不遇、寂寞凄怆之情怀,也有愤世嫉俗的篇章。七言诗极有特色。亦能词。著有《两当轩全集》。

查看全部作品 →