集吴香亭太常斋见所藏孙雪居董香光书画合册作歌

人言诗妙画难尽,我言是诗皆画境。人言书妙从画参,我言画亦书理兼。

云闲董尚书,书法昔无敌。挥写唐人五七言,金壶汁破霞笺色。

汉阳太守孙雪居,力追诗意为补图。忽忘笔墨在何许,时见云烟空欲无。

咫尺何论万里势,萧瑟苍茫极能事。是书是画两不分,呵成一片青霞气。

汉阳烟树连晴川,两公宦游争后先。我亦楼头访崔颢,昔人不见心茫然。

古人多少登楼客,名籍谁应跨鹤仙。太常先生重毫素,不薄今人尤爱古。

寒宵觞客观宝台,墨光酒气相旋舞。我于斯事罕一优,不嫌百读揩昏眸。

只今墨妙知谁似,俯仰人间三百秋。

拼音

rén yán shī miào huà nán jǐn,wǒ yán shì shī jiē huà jìng。rén yán shū miào cóng huà cān,wǒ yán huà yì shū lǐ jiān。

yún xián dǒng shàng shū,shū fǎ xī wú dí。huī xiě táng rén wǔ qī yán,jīn hú zhī pò xiá jiān sè。

hàn yáng tài shǒu sūn xuě jū,lì zhuī shī yì wèi bǔ tú。hū wàng bǐ mò zài hé xǔ,shí jiàn yún yān kōng yù wú。

zhǐ chǐ hé lùn wàn lǐ shì,xiāo sè cāng máng jí néng shì。shì shū shì huà liǎng bù fēn,hē chéng yī piàn qīng xiá qì。

hàn yáng yān shù lián qíng chuān,liǎng gōng huàn yóu zhēng hòu xiān。wǒ yì lóu tóu fǎng cuī hào,xī rén bù jiàn xīn máng rán。

gǔ rén duō shǎo dēng lóu kè,míng jí shuí yīng kuà hè xiān。tài cháng xiān shēng zhòng háo sù,bù báo jīn rén yóu ài gǔ。

hán xiāo shāng kè guān bǎo tái,mò guāng jiǔ qì xiāng xuán wǔ。wǒ yú sī shì hǎn yī yōu,bù xián bǎi dú kāi hūn móu。

zhǐ jīn mò miào zhī shuí shì,fǔ yǎng rén jiān sān bǎi qiū。

作者介绍

黄景仁

清 · 1749年 - 1783年

黄景仁,清代诗人。字汉镛,一字仲则,号鹿菲子,阳湖(今江苏省常州市)人。四岁而孤,家境清贫,少年时即负诗名,为谋生计,曾四方奔波。一生怀才不遇,穷困潦倒,后授县丞,未及补官即在贫病交加中客死他乡,年仅35岁。诗负盛名,为“毗陵七子”之一。诗学李白,所作多抒发穷愁不遇、寂寞凄怆之情怀,也有愤世嫉俗的篇章。七言诗极有特色。亦能词。著有《两当轩全集》。

查看全部作品 →