呈袁简斋太史

【其一】

一代才豪仰大贤,天公位置却天然。

文章草草皆千古,仕宦匆匆祇十年。

暂借玉堂留姓氏,便依勾漏作神仙。

由来名士如名将,谁似汾阳福命全。

【其二】

雄谈壮翰振乾坤,唤起文人六代魂。

浙水词源钟巨手,秣陵秋色酿名园。

几人国士曾邀盼,此地苍生尚感恩。

我喜童时识司马,不须拥彗扫公门。

【其三】

燠室风亭翠霭间,药栏花径互周环。

半篙后主迎凉水,一桁前朝戏马山。

似海繁华归彩笔,极天花月养苍颜。

谁知泉石皆经济,此意先生讵等闲。

【其四】

偶逢佳日径开三,丝竹声搀笑语酣。

帐内金钗分左右,宴前竹箭尽东南。

张灯高会星千树,荡桨清歌镜一潭。

不与西园冠盖末,可知才具本难堪。

拼音

yī dài cái háo yǎng dà xián,tiān gōng wèi zhì què tiān rán。

wén zhāng cǎo cǎo jiē qiān gǔ,shì huàn cōng cōng qí shí nián。

zàn jiè yù táng liú xìng shì,biàn yī gōu lòu zuò shén xiān。

yóu lái míng shì rú míng jiāng,shuí shì fén yáng fú mìng quán。

xióng tán zhuàng hàn zhèn qián kūn,huàn qǐ wén rén liù dài hún。

zhè shuǐ cí yuán zhōng jù shǒu,mò líng qiū sè niàng míng yuán。

jǐ rén guó shì céng yāo pàn,cǐ dì cāng shēng shàng gǎn ēn。

wǒ xǐ tóng shí shí sī mǎ,bù xū yōng huì sǎo gōng mén。

yù shì fēng tíng cuì ǎi jiān,yào lán huā jìng hù zhōu huán。

bàn gāo hòu zhǔ yíng liáng shuǐ,yī héng qián cháo xì mǎ shān。

shì hǎi fán huá guī cǎi bǐ,jí tiān huā yuè yǎng cāng yán。

shuí zhī quán shí jiē jīng jì,cǐ yì xiān shēng jù děng xián。

ǒu féng jiā rì jìng kāi sān,sī zhú shēng chān xiào yǔ hān。

zhàng nèi jīn chāi fēn zuǒ yòu,yàn qián zhú jiàn jǐn dōng nán。

zhāng dēng gāo huì xīng qiān shù,dàng jiǎng qīng gē jìng yī tán。

bù yǔ xī yuán guān gài mò,kě zhī cái jù běn nán kān。

注释

「半篙后主迎凉水」句:自注:「园有溪,旧志,为南唐纳凉所。」

「不与西园冠盖末,可知才具本难堪」句:自注:「去秋先生招宴,以病未往。」

作者介绍

黄景仁

清 · 1749年 - 1783年

黄景仁,清代诗人。字汉镛,一字仲则,号鹿菲子,阳湖(今江苏省常州市)人。四岁而孤,家境清贫,少年时即负诗名,为谋生计,曾四方奔波。一生怀才不遇,穷困潦倒,后授县丞,未及补官即在贫病交加中客死他乡,年仅35岁。诗负盛名,为“毗陵七子”之一。诗学李白,所作多抒发穷愁不遇、寂寞凄怆之情怀,也有愤世嫉俗的篇章。七言诗极有特色。亦能词。著有《两当轩全集》。

查看全部作品 →