听蛙

绕舍荒池底且■,蛰蛙齐候鸣雷社。

已知地气上如炊,更觉石泉流若泻。

举头玉烛焕阳明,?足污泥悲土苴。

半夜条风入绮窗,清晨细雨霏檐瓦。

梁间紫燕舞参差,枝上黄莺语悲姹。

播形肖貌均有生,感气伤情孰喑哑。

初聆衙衙杂更鼓,渐听嘈嘈成侈哆。

犹持坚白较同异,似坐狙丘谈稷下。

村童叫噪聋学究,悍妇勃溪喧娣姐。

西域胡僧弹般若,齐东老生矜炙輠。

逸帆触岸靡蒹葭,醉客骂筵投盏斝。

呦咬谁辨骠儿哇,虩砉乍开賨叟呵。

怒牙嚼啮悸罗吞,寤言诘屈惊宜?。

徒夸楚使能詈齐,未让秦巫工诅芋。

兜离僸佅纷覼缕,帝乐虚张洞庭野。

虞夔奚暇调笙磬,周瞽曷由分郑雅。

旅人怀忧实无寐,遭此彊聒胡为者。

得非作奸谋蚀月,无柰聚讼腾欢谩。

昔闻周公立典教,蝈氏专司鞠灰洒。

常疑圣人茂育物,独向微虫少宽假。

乃今知其非琐屑,欲问官司乞馀灺。

凤皇鸑鷟声苦希,白雪阳春和偏寡。

蚊蝇蚤虱多于沙,钻咂喑鸣纷丑䰩。

虾蟆幸不含毒螫,何苦呶号争跁跒。

乌鸢逐响蛇听音,宁顾入腹生症瘕。

赋诗却笑柳柳州,忍使腥臊辱俎鲊。

拼音

rào shě huāng chí dǐ qiě,zhé wā qí hòu míng léi shè。

yǐ zhī dì qì shàng rú chuī,gèng jué shí quán liú ruò xiè。

jǔ tóu yù zhú huàn yáng míng,è zú wū ní bēi tǔ jū。

bàn yè tiáo fēng rù qǐ chuāng,qīng chén xì yǔ fēi yán wǎ。

liáng jiān zǐ yàn wǔ cān chà,zhī shàng huáng yīng yǔ bēi chà。

bō xíng xiào mào jūn yǒu shēng,gǎn qì shāng qíng shú yīn yǎ。

chū líng yá yá zá gèng gǔ,jiàn tīng cáo cáo chéng chǐ duō。

yóu chí jiān bái jiào tóng yì,shì zuò jū qiū tán jì xià。

cūn tóng jiào zào lóng xué jiū,hàn fù bó xī xuān dì jiě。

xī yù hú sēng dàn bān ruò,qí dōng lǎo shēng jīn zhì guǒ。

yì fān chù àn mí jiān jiā,zuì kè mà yán tóu zhǎn jiǎ。

yōu yǎo shuí biàn biāo ér wa,xì huò zhà kāi cóng sǒu hē。

nù yá jué niè jì luó tūn,wù yán jí qū jīng yí shè。

tú kuā chǔ shǐ néng lì qí,wèi ràng qín wū gōng zǔ yù。

dōu lí jìn mài fēn luó lǚ,dì lè xū zhāng dòng tíng yě。

yú kuí xī xiá diào shēng qìng,zhōu gǔ hé yóu fēn zhèng yǎ。

lǚ rén huái yōu shí wú mèi,zāo cǐ jiàng guā hú wèi zhě。

dé fēi zuò jiān móu shí yuè,wú nài jù sòng téng huān mán。

xī wén zhōu gōng lì diǎn jiào,guō shì zhuān sī jū huī sǎ。

cháng yí shèng rén mào yù wù,dú xiàng wēi chóng shǎo kuān jiǎ。

nǎi jīn zhī qí fēi suǒ xiè,yù wèn guān sī qǐ yú xiè。

fèng huáng yuè zhuó shēng kǔ xī,bái xuě yáng chūn hé piān guǎ。

wén yíng zǎo shī duō yú shā,zuān zā yīn míng fēn chǒu chě。

xiā má xìng bù hán dú shì,hé kǔ náo hào zhēng bà qiǎ。

wū yuān zhú xiǎng shé tīng yīn,níng gù rù fù shēng zhèng jiǎ。

fù shī què xiào liǔ liǔ zhōu,rěn shǐ xīng sāo rǔ zǔ zhǎ。

作者介绍

刘基

明 · 1311年 - 1375年

刘基,字伯温,谥曰文成,汉族,青田县南田乡(今属浙江省文成县)人,故时人称他刘青田,明洪武三年(1370)封诚意伯,人们又称他刘诚意。武宗正德九年追赠太师,谥文成,后人又称他刘文成、文成公。元末明初杰出的战略家、政治家及文学家,通经史、晓天文、精兵法。他以辅佐朱元璋完成帝业、开创明朝并尽力保持国家的安定,因而驰名天下,被后人比作为诸葛武侯。朱元璋多次称刘基为:“吾之子房也。”在文学史上,刘基与宋濂、高启并称“明初诗文三大家”。

查看全部作品 →