为启初门和尚题山水图

天下名山随处有,画图流传亦良久。

祗园道人展横幅,观者称夸同一口。

苍梧九疑高插天,卷而怀之不盈手。

巨灵惊呼盘古怒,地轴坱圠昆仑剖。

太阳出海开杳冥,嶓冢岷峨大如斗。

华轩无人清昼闲,恍然置我匡庐间。

金轮迥出牛女上,远近罗列千云鬟。

江花野竹青锦斑,嵌岩断石蛟鼍颜。

冈盘谷转绝径路,但见湖水回琼环。

白沙洲暖春风起,南船挂帆北船舣。

吴波不尽芳草外,楚岫半入长烟里。

夜深小龙行雨归,宫亭月落彭郎矶。

旌阳步虚卢老和,杂佩散作虹蜺飞。

百年尘世真梦寐,回首旌旗塞天地。

旧游何处成渺茫,一曲狂歌数行泪。

青丘弱水迷方壶,武陵桃源今有无?

瑶台三岛消息断,安得羽翼归清都。

拼音

tiān xià míng shān suí chù yǒu,huà tú liú chuán yì liáng jiǔ。

zhī yuán dào rén zhǎn héng fú,guān zhě chēng kuā tóng yī kǒu。

cāng wú jiǔ yí gāo chā tiān,juǎn ér huái zhī bù yíng shǒu。

jù líng jīng hū pán gǔ nù,dì zhóu yǎng yà kūn lún pōu。

tài yáng chū hǎi kāi yǎo míng,bō zhǒng mín é dà rú dòu。

huá xuān wú rén qīng zhòu xián,huǎng rán zhì wǒ kuāng lú jiān。

jīn lún jiǒng chū niú nǚ shàng,yuǎn jìn luó liè qiān yún huán。

jiāng huā yě zhú qīng jǐn bān,qiàn yán duàn shí jiāo tuó yán。

gāng pán gǔ zhuǎn jué jìng lù,dàn jiàn hú shuǐ huí qióng huán。

bái shā zhōu nuǎn chūn fēng qǐ,nán chuán guà fān běi chuán yǐ。

wú bō bù jǐn fāng cǎo wài,chǔ xiù bàn rù zhǎng yān lǐ。

yè shēn xiǎo lóng xíng yǔ guī,gōng tíng yuè luò péng láng jī。

jīng yáng bù xū lú lǎo hé,zá pèi sàn zuò hóng ní fēi。

bǎi nián chén shì zhēn mèng mèi,huí shǒu jīng qí sāi tiān dì。

jiù yóu hé chù chéng miǎo máng,yī qū kuáng gē shù xíng lèi。

qīng qiū ruò shuǐ mí fāng hú,wǔ líng táo yuán jīn yǒu wú?

yáo tái sān dǎo xiāo xī duàn,ān dé yǔ yì guī qīng dōu。

作者介绍

刘基

明 · 1311年 - 1375年

刘基,字伯温,谥曰文成,汉族,青田县南田乡(今属浙江省文成县)人,故时人称他刘青田,明洪武三年(1370)封诚意伯,人们又称他刘诚意。武宗正德九年追赠太师,谥文成,后人又称他刘文成、文成公。元末明初杰出的战略家、政治家及文学家,通经史、晓天文、精兵法。他以辅佐朱元璋完成帝业、开创明朝并尽力保持国家的安定,因而驰名天下,被后人比作为诸葛武侯。朱元璋多次称刘基为:“吾之子房也。”在文学史上,刘基与宋濂、高启并称“明初诗文三大家”。

查看全部作品 →