孤儿行 刘基 明 蓬头皲足谁家儿,满面尘埃双泪垂。爷娘弃我不待老,骨肉无人但兄嫂。两身一气不相知,陌路茫茫向谁道。清晨采薪日入归,残羹冷饭难充饥。欲言问兄兄不顾,嫂是他人更奚诉。人生一世为弟兄,同根自合同枯荣。爷娘在日曾眷恋,愿兄回看死人面。 拼音 péng tóu jūn zú shuí jiā ér,mǎn miàn chén āi shuāng lèi chuí。yé niáng qì wǒ bù dài lǎo,gǔ ròu wú rén dàn xiōng sǎo。liǎng shēn yī qì bù xiāng zhī,mò lù máng máng xiàng shuí dào。qīng chén cǎi xīn rì rù guī,cán gēng lěng fàn nán chōng jī。yù yán wèn xiōng xiōng bù gù,sǎo shì tā rén gèng xī sù。rén shēng yī shì wèi dì xiōng,tóng gēn zì hé tóng kū róng。yé niáng zài rì céng juàn liàn,yuàn xiōng huí kàn sǐ rén miàn。 作者介绍 刘 刘基 明 · 1311年 - 1375年 刘基,字伯温,谥曰文成,汉族,青田县南田乡(今属浙江省文成县)人,故时人称他刘青田,明洪武三年(1370)封诚意伯,人们又称他刘诚意。武宗正德九年追赠太师,谥文成,后人又称他刘文成、文成公。元末明初杰出的战略家、政治家及文学家,通经史、晓天文、精兵法。他以辅佐朱元璋完成帝业、开创明朝并尽力保持国家的安定,因而驰名天下,被后人比作为诸葛武侯。朱元璋多次称刘基为:“吾之子房也。”在文学史上,刘基与宋濂、高启并称“明初诗文三大家”。 查看全部作品 →