蜀国弦

胡笳拍断玄冰结,湘灵曲终斑竹裂。

为君更奏蜀国弦,一弹一声飞上天。

蜀国周遭五千里,峨眉岧岧连玉垒。

岷嶓出水作大江,地砉天浮戒南纪。

舒为五色朝霞晖,惨为虎豹嗥阴霏。

翕为千嶂云雨入,嘘为百里雷霆飞。

白盐雪消春水满,谷鸟相呼锦城暖。

巴姬倚歌汉女和,杨柳压桥花纂纂。

铜梁翠气通青蛉,碧鸡啼落天上星。

山都号风寡狐泣,杜鹃呜咽愁幽冥。

商悲羽怒听未了,穷猿三声巫峡晓。

瞿塘喷浪翻九渊,倒泻流泉喧木杪。

楼头仲宣羁旅客,故乡渺渺音尘隔。

含悽更听蜀国音,不待天明头尽白。

拼音

hú jiā pāi duàn xuán bīng jié,xiāng líng qū zhōng bān zhú liè。

wèi jūn gèng zòu shǔ guó xián,yī dàn yī shēng fēi shàng tiān。

shǔ guó zhōu zāo wǔ qiān lǐ,é méi tiáo tiáo lián yù lěi。

mín bō chū shuǐ zuò dà jiāng,dì huò tiān fú jiè nán jì。

shū wèi wǔ sè cháo xiá huī,cǎn wèi hǔ bào háo yīn fēi。

xī wèi qiān zhàng yún yǔ rù,xū wèi bǎi lǐ léi tíng fēi。

bái yán xuě xiāo chūn shuǐ mǎn,gǔ niǎo xiāng hū jǐn chéng nuǎn。

bā jī yǐ gē hàn nǚ hé,yáng liǔ yā qiáo huā zuǎn zuǎn。

tóng liáng cuì qì tōng qīng líng,bì jī tí luò tiān shàng xīng。

shān dōu hào fēng guǎ hú qì,dù juān wū yàn chóu yōu míng。

shāng bēi yǔ nù tīng wèi le,qióng yuán sān shēng wū xiá xiǎo。

qú táng pēn làng fān jiǔ yuān,dào xiè liú quán xuān mù miǎo。

lóu tóu zhòng xuān jī lǚ kè,gù xiāng miǎo miǎo yīn chén gé。

hán qī gèng tīng shǔ guó yīn,bù dài tiān míng tóu jǐn bái。

作者介绍

刘基

明 · 1311年 - 1375年

刘基,字伯温,谥曰文成,汉族,青田县南田乡(今属浙江省文成县)人,故时人称他刘青田,明洪武三年(1370)封诚意伯,人们又称他刘诚意。武宗正德九年追赠太师,谥文成,后人又称他刘文成、文成公。元末明初杰出的战略家、政治家及文学家,通经史、晓天文、精兵法。他以辅佐朱元璋完成帝业、开创明朝并尽力保持国家的安定,因而驰名天下,被后人比作为诸葛武侯。朱元璋多次称刘基为:“吾之子房也。”在文学史上,刘基与宋濂、高启并称“明初诗文三大家”。

查看全部作品 →