登君山

一览江天阔,跫然登古邱。拱辰卑远岫,宗海束横流。

珠履客安在,棘门君便休。空留黄歇土,孰与吊千秋。

当车螳臂自高擎,百败原知无一成。犹有孤城堪效死,谁言小吏可偷生?

五更独转偕亡曲,千古如闻速砍声。碧血写成垂世史,行间正气尚纵横。

拼音

yī lǎn jiāng tiān kuò,qióng rán dēng gǔ qiū。gǒng chén bēi yuǎn xiù,zōng hǎi shù héng liú。

zhū lǚ kè ān zài,jí mén jūn biàn xiū。kōng liú huáng xiē tǔ,shú yǔ diào qiān qiū。

dāng chē táng bì zì gāo qíng,bǎi bài yuán zhī wú yī chéng。yóu yǒu gū chéng kān xiào sǐ,shuí yán xiǎo lì kě tōu shēng?

wǔ gèng dú zhuǎn xié wáng qū,qiān gǔ rú wén sù kǎn shēng。bì xuè xiě chéng chuí shì shǐ,xíng jiān zhèng qì shàng zòng héng。

作者介绍

吴妍因

清 · ? - ?

查看全部作品 →