飓风叹

民四八七天朦胧,奔腾澎湃来飓风。初时众庶悉称快,郁热所以和其衷。

既而猛厉世无匹,往来驰骋磨苍穹。势如天吴倒海水,席卷大陆包长空。

天惊石破雨骤至,巨鳌直捣冯夷宫。又如乖龙倏夜走,张牙特兀沧溟东。

万灵呼啸作旗鼓,千鳞百介纷相从。俄顷乾坤失颜色,九州一气翻鸿蒙。

雷门震吼日未已,夜半犹闻声隆隆。芥舟桑田何足数,江头百姓皆沙虫。

长城隳颓天柱折,爪牙一瞥何其雄。可怜野老久恬坐,昨日之日蓬庐红。

惊涛骇浪挟之去,追随魍魉抛孙童。助化长鲸吐淫水,涓涓泛滥尧天洪。

呜呼,吾闻础润月晕各有兆,众生无乃初蒙瞳。何不坚堤实土固吾圉,乃令风姨肆虐,挟其万钧之力而来攻。

拼音

mín sì bā qī tiān méng lóng,bēn téng pēng pài lái jù fēng。chū shí zhòng shù xī chēng kuài,yù rè suǒ yǐ hé qí zhōng。

jì ér měng lì shì wú pǐ,wǎng lái chí chěng mó cāng qióng。shì rú tiān wú dào hǎi shuǐ,xí juǎn dà lù bāo zhǎng kōng。

tiān jīng shí pò yǔ zhòu zhì,jù áo zhí dǎo féng yí gōng。yòu rú guāi lóng shū yè zǒu,zhāng yá tè wù cāng míng dōng。

wàn líng hū xiào zuò qí gǔ,qiān lín bǎi jiè fēn xiāng cóng。é qǐng qián kūn shī yán sè,jiǔ zhōu yī qì fān hóng méng。

léi mén zhèn hǒu rì wèi yǐ,yè bàn yóu wén shēng lóng lóng。jiè zhōu sāng tián hé zú shù,jiāng tóu bǎi xìng jiē shā chóng。

zhǎng chéng huī tuí tiān zhù zhé,zhǎo yá yī piē hé qí xióng。kě lián yě lǎo jiǔ tián zuò,zuó rì zhī rì péng lú hóng。

jīng tāo hài làng xié zhī qù,zhuī suí wǎng liǎng pāo sūn tóng。zhù huà zhǎng jīng tǔ yín shuǐ,juān juān fàn làn yáo tiān hóng。

wū hū,wú wén chǔ rùn yuè yūn gè yǒu zhào,zhòng shēng wú nǎi chū méng tóng。hé bù jiān dī shí tǔ gù wú yǔ,nǎi lìng fēng yí sì nüè,xié qí wàn jūn zhī lì ér lái gōng。

作者介绍

吴妍因

清 · ? - ?

查看全部作品 →