安溪夫子示留别之作辄赋鄙言呈诲

邃古斯文启,圣作垂为经。

尼山手修定,炳然陈日星。

理非由外铄,期复性践形。

深慈拯迷没,振铎使之醒。

邈邈汉唐来,名儒亦挺出。

见本未刊枝,犹为后贤黜。

荣华限小成,与圣固异术。

卓哉濂洛兴,标末悉芟铚。

静虚而敬直,心学相授述。

灵钟闽峤闲,哲人后先匹。

接迹五百余,宗盟罔替佚。

脉络得真传,精微或超逸。

六籍拨沈翳,百家汇为一。

源自昆仑注,环混无沦汨。

浩然沛九垓,卷之藏于密。

渊乎夫子心,谁与嗣音者。

知之怅已艰,允蹈怯尤寡。

小子亟沿洄,踯躅类驽马。

自兹痛惩艾,图新旧云舍。

抗志怀明哲,努力崇大雅。

勿塞涓涓流,凉踽任议野。

脉尔守心箴,长希入圣冶。

高山望岂赊,一仰一倾写。

拼音

suì gǔ sī wén qǐ,shèng zuò chuí wèi jīng。

ní shān shǒu xiū dìng,bǐng rán chén rì xīng。

lǐ fēi yóu wài shuò,qī fù xìng jiàn xíng。

shēn cí zhěng mí méi,zhèn duó shǐ zhī xǐng。

miǎo miǎo hàn táng lái,míng rú yì tǐng chū。

jiàn běn wèi kān zhī,yóu wèi hòu xián chù。

róng huá xiàn xiǎo chéng,yǔ shèng gù yì shù。

zhuó zāi lián luò xīng,biāo mò xī shān zhì。

jìng xū ér jìng zhí,xīn xué xiāng shòu shù。

líng zhōng mǐn jiào xián,zhé rén hòu xiān pǐ。

jiē jì wǔ bǎi yú,zōng méng wǎng tì yì。

mài luò dé zhēn chuán,jīng wēi huò chāo yì。

liù jí bō shěn yì,bǎi jiā huì wèi yī。

yuán zì kūn lún zhù,huán hùn wú lún mì。

hào rán pèi jiǔ gāi,juǎn zhī cáng yú mì。

yuān hū fū zi xīn,shuí yǔ sì yīn zhě。

zhī zhī chàng yǐ jiān,yǔn dǎo qiè yóu guǎ。

xiǎo zi jí yán huí,zhí zhú lèi nú mǎ。

zì zī tòng chéng ài,tú xīn jiù yún shě。

kàng zhì huái míng zhé,nǔ lì chóng dà yǎ。

wù sāi juān juān liú,liáng jǔ rèn yì yě。

mài ěr shǒu xīn zhēn,zhǎng xī rù shèng yě。

gāo shān wàng qǐ shē,yī yǎng yī qīng xiě。

作者介绍

杨名时

清 · 1661年 - 1737年

清江苏江阴人,字宾实,号凝斋。康熙三十年进士。历任检讨、侍读,累官云南巡抚。雍正间擢云贵总督,因题本误载密谕获罪,旋革职。高宗即位,召入京师,赐礼部尚书衔兼领国子监祭酒,兼直上书房、南书房。治理学。有《易义随记》、《诗义记讲》等。

查看全部作品 →