题画

人间何处无仙源,尘中回首空云烟。武陵胜游那可复,流水已逝花徒然。

龙眠才子独超俗,矫如白鹤清如泉。潘江陆海竟倾泻,偶尔逸兴追斜川。

出世有心非避世,置身早在家山前。鸭头小艇落君手,桃花锦浪波翻天。

飞红如雨点襟袖,风流直与春争妍。清溪百曲见平陆,可有秦人旧种田。

莫笑南阳刘子骥,重来已是三千年。向闻安期洒醉墨,烂霞十里烘婵娟。

移船不羡天上坐,酌酒竟就花间眠。人生到此自可乐,何必采药求神仙。

问津我亦抱夙志,誓将短棹来延缘。但恐君才方负济川望,安能扁舟共泛再续《桃源》篇。

拼音

rén jiān hé chù wú xiān yuán,chén zhōng huí shǒu kōng yún yān。wǔ líng shèng yóu nà kě fù,liú shuǐ yǐ shì huā tú rán。

lóng mián cái zi dú chāo sú,jiǎo rú bái hè qīng rú quán。pān jiāng lù hǎi jìng qīng xiè,ǒu ěr yì xīng zhuī xié chuān。

chū shì yǒu xīn fēi bì shì,zhì shēn zǎo zài jiā shān qián。yā tóu xiǎo tǐng luò jūn shǒu,táo huā jǐn làng bō fān tiān。

fēi hóng rú yǔ diǎn jīn xiù,fēng liú zhí yǔ chūn zhēng yán。qīng xī bǎi qū jiàn píng lù,kě yǒu qín rén jiù zhǒng tián。

mò xiào nán yáng liú zi jì,zhòng lái yǐ shì sān qiān nián。xiàng wén ān qī sǎ zuì mò,làn xiá shí lǐ hōng chán juān。

yí chuán bù xiàn tiān shàng zuò,zhuó jiǔ jìng jiù huā jiān mián。rén shēng dào cǐ zì kě lè,hé bì cǎi yào qiú shén xiān。

wèn jīn wǒ yì bào sù zhì,shì jiāng duǎn zhào lái yán yuán。dàn kǒng jūn cái fāng fù jì chuān wàng,ān néng biǎn zhōu gòng fàn zài xù táo yuán piān。

作者介绍

嵇璜

清 · 1711年 - 1794年

清江苏无锡人,字尚佐,一字黼廷,晚号拙修。嵇曾筠子。雍正八年进士。少时从父视察河工,熟悉情况。乾隆间历南河、东河河道总督。四十六年,观察河情,谓必改归山东入海,请乘决河之势,挽全河北之流,时不能用。晚年加太子太保,为上书房总师傅。卒谥文恭。

查看全部作品 →