答李子远道悠

作者不可见,群儿自扬扬。

李生吾畏友,老笔撑秋霜。

里妇见西子,使我走且僵。

敢以邢尹例,涂粉矜红妆。

感君为导师,示我如周行。

痴蝇触窗纸,得出亦伥伥。

驽骀自矜宠,终逊骐骥良。

生材信有殊,此器宁久藏。

勖哉楩楠质,方当构明堂。

拼音

zuò zhě bù kě jiàn,qún ér zì yáng yáng。

lǐ shēng wú wèi yǒu,lǎo bǐ chēng qiū shuāng。

lǐ fù jiàn xī zi,shǐ wǒ zǒu qiě jiāng。

gǎn yǐ xíng yǐn lì,tú fěn jīn hóng zhuāng。

gǎn jūn wèi dǎo shī,shì wǒ rú zhōu xíng。

chī yíng chù chuāng zhǐ,dé chū yì chāng chāng。

nú dài zì jīn chǒng,zhōng xùn qí jì liáng。

shēng cái xìn yǒu shū,cǐ qì níng jiǔ cáng。

xù zāi pián nán zhì,fāng dāng gòu míng táng。

作者介绍

杨象济

清 · 1825年 - 1878年

清浙江秀水人,字利叔,号汲庵。咸丰九年举人。文章私淑姚鼐。不得志。终生为督抚幕客。有《汲庵诗文存》。

查看全部作品 →