龙洞背

神龙穿石飞,洞壑昼常晦。

人乃捷于龙,盘旋出龙背。

蹑衣入重云,势与风雨会。

危崖千万状,不知始何代。

突兀浮图高,纵横屏幛大。

鳞鬣树干章,泉流吐飞沫。

下注不测溪,沈沈气冥昧。

傥燃牛渚犀,百灵宛然在。

羌山多灵奇,策名此为最。

何必御风行,旷然天地外。

拼音

shén lóng chuān shí fēi,dòng hè zhòu cháng huì。

rén nǎi jié yú lóng,pán xuán chū lóng bèi。

niè yī rù zhòng yún,shì yǔ fēng yǔ huì。

wēi yá qiān wàn zhuàng,bù zhī shǐ hé dài。

tū wù fú tú gāo,zòng héng píng zhàng dà。

lín liè shù gàn zhāng,quán liú tǔ fēi mò。

xià zhù bù cè xī,shěn shěn qì míng mèi。

tǎng rán niú zhǔ xī,bǎi líng wǎn rán zài。

qiāng shān duō líng qí,cè míng cǐ wèi zuì。

hé bì yù fēng xíng,kuàng rán tiān dì wài。

作者介绍

方象瑛

清 · 1632年 - ?

清浙江遂安人,字渭仁。康熙六年进士。旋试鸿博,授编修。与修《明史》,充四川乡试正考官,迁侍讲。告归家居,号金门大隐。少有文名。有《健松斋诗文集》、《松窗笔乘》、《封长白山记》。

查看全部作品 →