指石行 李锴 清 田盘山中尽玄砺,险怪离奇出思议。柱师短杖惯冥搜,披葛扪萝亲指示。玉指一双拄厓际,浑融雕琢真殊致。夔魖辟易罔象藏,半天挥拂云霞坠。或者牟尼初度时,此是当时第一义。我来睇视心郁纡,良久摩挲古苍翠。安得力士移置神尧阶,区别忠佞无隐怀。 拼音 tián pán shān zhōng jǐn xuán lì,xiǎn guài lí qí chū sī yì。zhù shī duǎn zhàng guàn míng sōu,pī gé mén luó qīn zhǐ shì。yù zhǐ yī shuāng zhǔ yá jì,hún róng diāo zuó zhēn shū zhì。kuí xū pì yì wǎng xiàng cáng,bàn tiān huī fú yún xiá zhuì。huò zhě móu ní chū dù shí,cǐ shì dāng shí dì yī yì。wǒ lái dì shì xīn yù yū,liáng jiǔ mó sā gǔ cāng cuì。ān dé lì shì yí zhì shén yáo jiē,qū bié zhōng nìng wú yǐn huái。 作者介绍 李 李锴 清 · 1686年 - 1755年 清汉军正黄旗人,字铁君,号眉生,又号豸青山人、幽求子、焦明子。李辉祖子。尝充笔帖式,旋弃去。乾隆元年举鸿博,未中选。以岳丈大学士索额图声势煊赫,避去,隐于盘山豸峰下。诗亦脱俗,而刻意求高,不免有斧凿处。有《睫巢集》、《尚史》等。 查看全部作品 →