咏山堂牡丹 李锴 清 宝栏倦矜春,素景回青芜。金缕错纤葇,水碧承轻拊。玉立初亭亭,□态纷自如。縠云曳春江,窅渺一何疏。湘灵尚皖洁,洛女流丰腴。庄色洗妖淫,芳香烂吹嘘。流光既云暮,孤趣宁自殊。沃若桃李花,先春遂荣敷。 拼音 bǎo lán juàn jīn chūn,sù jǐng huí qīng wú。jīn lǚ cuò xiān róu,shuǐ bì chéng qīng fǔ。yù lì chū tíng tíng,tài fēn zì rú。hú yún yè chūn jiāng,yǎo miǎo yī hé shū。xiāng líng shàng wǎn jié,luò nǚ liú fēng yú。zhuāng sè xǐ yāo yín,fāng xiāng làn chuī xū。liú guāng jì yún mù,gū qù níng zì shū。wò ruò táo lǐ huā,xiān chūn suì róng fū。 作者介绍 李 李锴 清 · 1686年 - 1755年 清汉军正黄旗人,字铁君,号眉生,又号豸青山人、幽求子、焦明子。李辉祖子。尝充笔帖式,旋弃去。乾隆元年举鸿博,未中选。以岳丈大学士索额图声势煊赫,避去,隐于盘山豸峰下。诗亦脱俗,而刻意求高,不免有斧凿处。有《睫巢集》、《尚史》等。 查看全部作品 →