秋风辞

眢井不可汲,乱丝不可治。

嫁女不嫁妇,非复少年时。

少年难再得,先鸣有鶗鳺。

平生不相识,胡为怨离别。

孤云本无根,芳草岂无节。

冉冉歧路闲,秋风为谁发。

秋风尔何心,吹我远梦断。

河水不通江,鲤鱼长尺半。

拼音

yuān jǐng bù kě jí,luàn sī bù kě zhì。

jià nǚ bù jià fù,fēi fù shǎo nián shí。

shǎo nián nán zài dé,xiān míng yǒu tí fū。

píng shēng bù xiāng shí,hú wèi yuàn lí bié。

gū yún běn wú gēn,fāng cǎo qǐ wú jié。

rǎn rǎn qí lù xián,qiū fēng wèi shuí fā。

qiū fēng ěr hé xīn,chuī wǒ yuǎn mèng duàn。

hé shuǐ bù tōng jiāng,lǐ yú zhǎng chǐ bàn。

作者介绍

李锴

清 · 1686年 - 1755年

清汉军正黄旗人,字铁君,号眉生,又号豸青山人、幽求子、焦明子。李辉祖子。尝充笔帖式,旋弃去。乾隆元年举鸿博,未中选。以岳丈大学士索额图声势煊赫,避去,隐于盘山豸峰下。诗亦脱俗,而刻意求高,不免有斧凿处。有《睫巢集》、《尚史》等。

查看全部作品 →