拟古三首高村 李锴 清 茫茫独乐河,汉水今不流。河边沙草色,还系边城秋。独行嗟为谁,老妇蒙白头。提篮拾草子,聊用充乾糇。野雁生有匹,群鸟各以俦。嗟为良人弃,弃水今不收。长城何高高,阴火明戍楼。宁为戍儿妇,或有梦魂投。 拼音 máng máng dú lè hé,hàn shuǐ jīn bù liú。hé biān shā cǎo sè,hái xì biān chéng qiū。dú xíng jiē wèi shuí,lǎo fù méng bái tóu。tí lán shí cǎo zi,liáo yòng chōng qián hóu。yě yàn shēng yǒu pǐ,qún niǎo gè yǐ chóu。jiē wèi liáng rén qì,qì shuǐ jīn bù shōu。zhǎng chéng hé gāo gāo,yīn huǒ míng shù lóu。níng wèi shù ér fù,huò yǒu mèng hún tóu。 作者介绍 李 李锴 清 · 1686年 - 1755年 清汉军正黄旗人,字铁君,号眉生,又号豸青山人、幽求子、焦明子。李辉祖子。尝充笔帖式,旋弃去。乾隆元年举鸿博,未中选。以岳丈大学士索额图声势煊赫,避去,隐于盘山豸峰下。诗亦脱俗,而刻意求高,不免有斧凿处。有《睫巢集》、《尚史》等。 查看全部作品 →