煌煌京洛行

齐讴且辍唱,吴趍亦停声。

请君倾耳听,听我歌洛京。

京洛何煌煌,卜宅自周王。

五服画九州,兹惟土中央。

用文四战地,恃德不恃强。

叔世道虽微,灵源泻流长。

汉祖殪秦项,定都由子房。

马上得天下,继周焉敢当。

光武起白水,龙飞扫搀抢。

应天顺民心,戡暴安痍伤。

冕旒正宸极,圭组崇俊良。

功臣列爵土,循吏劝耕桑。

诏书报臧马,玉关闭西羌。

周严播高风,卓鲁树甘棠。

廷无乳虎伏,邑有驯雉翔。

涓涓醴泉液,烨烨朱草芳。

继体更贤能,守成不逾常。

南郊尊上帝,宗祀亲明堂。

辟雍养耆德,灵台观祲祥。

南宫画元勋,东观昭文章。

诗书母后训,淫侈蕃封防。

百年天再辟,四帝日重光。

倾昃自满盈,宴安生怠荒。

刑官窃威柄,义士死道旁。

衅积千里草,祸成一星黄。

大命始不挚,馀晖尚悠扬。

典午亦有初,言治称太康。

用人混哲否,孽芽出萧墙。

兄弟相啖食,同气成豺狼。

金墉岂不固,清谈漫洋洋。

妖星入太极,胡雏登御床。

铜驼荆棘没,寝庙狐狸藏。

落日照西城,寒云归北邙。

轘辕无人行,伊洛广且长。

衰荣若旦暮,道德信金汤。

殷勤京洛篇,厥鉴不可忘。

拼音

qí ōu qiě chuò chàng,wú chí yì tíng shēng。

qǐng jūn qīng ěr tīng,tīng wǒ gē luò jīng。

jīng luò hé huáng huáng,bo zhái zì zhōu wáng。

wǔ fú huà jiǔ zhōu,zī wéi tǔ zhōng yāng。

yòng wén sì zhàn dì,shì dé bù shì qiáng。

shū shì dào suī wēi,líng yuán xiè liú zhǎng。

hàn zǔ yì qín xiàng,dìng dōu yóu zi fáng。

mǎ shàng dé tiān xià,jì zhōu yān gǎn dāng。

guāng wǔ qǐ bái shuǐ,lóng fēi sǎo chān qiǎng。

yīng tiān shùn mín xīn,kān bào ān yí shāng。

miǎn liú zhèng chén jí,guī zǔ chóng jùn liáng。

gōng chén liè jué tǔ,xún lì quàn gēng sāng。

zhào shū bào zāng mǎ,yù guān bì xī qiāng。

zhōu yán bō gāo fēng,zhuó lǔ shù gān táng。

tíng wú rǔ hǔ fú,yì yǒu xùn zhì xiáng。

juān juān lǐ quán yè,yè yè zhū cǎo fāng。

jì tǐ gèng xián néng,shǒu chéng bù yú cháng。

nán jiāo zūn shàng dì,zōng sì qīn míng táng。

pì yōng yǎng qí dé,líng tái guān jìn xiáng。

nán gōng huà yuán xūn,dōng guān zhāo wén zhāng。

shī shū mǔ hòu xùn,yín chǐ fān fēng fáng。

bǎi nián tiān zài pì,sì dì rì zhòng guāng。

qīng zè zì mǎn yíng,yàn ān shēng dài huāng。

xíng guān qiè wēi bǐng,yì shì sǐ dào páng。

xìn jī qiān lǐ cǎo,huò chéng yī xīng huáng。

dà mìng shǐ bù zhì,yú huī shàng yōu yáng。

diǎn wǔ yì yǒu chū,yán zhì chēng tài kāng。

yòng rén hùn zhé fǒu,niè yá chū xiāo qiáng。

xiōng dì xiāng dàn shí,tóng qì chéng chái láng。

jīn yōng qǐ bù gù,qīng tán màn yáng yáng。

yāo xīng rù tài jí,hú chú dēng yù chuáng。

tóng tuó jīng jí méi,qǐn miào hú lí cáng。

luò rì zhào xī chéng,hán yún guī běi máng。

huán yuán wú rén xíng,yī luò guǎng qiě zhǎng。

shuāi róng ruò dàn mù,dào dé xìn jīn tāng。

yīn qín jīng luò piān,jué jiàn bù kě wàng。

作者介绍

刘基

明 · 1311年 - 1375年

刘基,字伯温,谥曰文成,汉族,青田县南田乡(今属浙江省文成县)人,故时人称他刘青田,明洪武三年(1370)封诚意伯,人们又称他刘诚意。武宗正德九年追赠太师,谥文成,后人又称他刘文成、文成公。元末明初杰出的战略家、政治家及文学家,通经史、晓天文、精兵法。他以辅佐朱元璋完成帝业、开创明朝并尽力保持国家的安定,因而驰名天下,被后人比作为诸葛武侯。朱元璋多次称刘基为:“吾之子房也。”在文学史上,刘基与宋濂、高启并称“明初诗文三大家”。

查看全部作品 →