薤露

草长不离根,枯杨且生稊。

人生百年间,一去无还期。

原上累累冢,其下瘗者谁。

昨日乡里中,白马耀金羁。

一语不得意,按剑成恣睢。

精魄既失我,骨肉如涂泥。

亲戚环咨嗟,娇儿捧故衣。

少妇等畴昔,茕茕为鬼妻。

拼音

cǎo zhǎng bù lí gēn,kū yáng qiě shēng tí。

rén shēng bǎi nián jiān,yī qù wú hái qī。

yuán shàng lèi lèi zhǒng,qí xià yì zhě shuí。

zuó rì xiāng lǐ zhōng,bái mǎ yào jīn jī。

yī yǔ bù dé yì,àn jiàn chéng zì suī。

jīng pò jì shī wǒ,gǔ ròu rú tú ní。

qīn qī huán zī jiē,jiāo ér pěng gù yī。

shǎo fù děng chóu xī,qióng qióng wèi guǐ qī。

作者介绍

李锴

清 · 1686年 - 1755年

清汉军正黄旗人,字铁君,号眉生,又号豸青山人、幽求子、焦明子。李辉祖子。尝充笔帖式,旋弃去。乾隆元年举鸿博,未中选。以岳丈大学士索额图声势煊赫,避去,隐于盘山豸峰下。诗亦脱俗,而刻意求高,不免有斧凿处。有《睫巢集》、《尚史》等。

查看全部作品 →