鸡鸣

鸡长鸣,天苍苍,腷腷膊膊锦翼张。旦气感召蒙阴阳。

丈人何所为,丈人非寻常。大男骑都尉,小男典文章。

女婿金爵冠,诸孙罗雁行。生存谋鼎食,死亦飨膻芗。

瑟瑟春风来,井上桐花黄。招招唤俦匹,与吾同翱翔。

拼音

jī zhǎng míng,tiān cāng cāng,bì bì bó bó jǐn yì zhāng。dàn qì gǎn zhào méng yīn yáng。

zhàng rén hé suǒ wèi,zhàng rén fēi xún cháng。dà nán qí dōu wèi,xiǎo nán diǎn wén zhāng。

nǚ xù jīn jué guān,zhū sūn luó yàn xíng。shēng cún móu dǐng shí,sǐ yì xiǎng shān xiāng。

sè sè chūn fēng lái,jǐng shàng tóng huā huáng。zhāo zhāo huàn chóu pǐ,yǔ wú tóng áo xiáng。

作者介绍

李锴

清 · 1686年 - 1755年

清汉军正黄旗人,字铁君,号眉生,又号豸青山人、幽求子、焦明子。李辉祖子。尝充笔帖式,旋弃去。乾隆元年举鸿博,未中选。以岳丈大学士索额图声势煊赫,避去,隐于盘山豸峰下。诗亦脱俗,而刻意求高,不免有斧凿处。有《睫巢集》、《尚史》等。

查看全部作品 →