龙王堂双松歌

双松夭矫凭潭起,定是卢师二龙子。

卢师死后无所归,觅父还窟带泥水。

尽吸东潭涸欲焦,并注此潭流不止。

此潭之龙向来懒,吝雨悭云灵未显。

一泓玦玦不出山,安有余滋及田畎。

双松久已承家风,遂使都人识者罕。

我亦年来万事慵,登山疲苶逢双松。

掀髯大笑投诗去,谡谡西庄在下风。

拼音

shuāng sōng yāo jiǎo píng tán qǐ,dìng shì lú shī èr lóng zi。

lú shī sǐ hòu wú suǒ guī,mì fù hái kū dài ní shuǐ。

jǐn xī dōng tán hé yù jiāo,bìng zhù cǐ tán liú bù zhǐ。

cǐ tán zhī lóng xiàng lái lǎn,lìn yǔ qiān yún líng wèi xiǎn。

yī hóng jué jué bù chū shān,ān yǒu yú zī jí tián quǎn。

shuāng sōng jiǔ yǐ chéng jiā fēng,suì shǐ dōu rén shí zhě hǎn。

wǒ yì nián lái wàn shì yōng,dēng shān pí nié féng shuāng sōng。

xiān rán dà xiào tóu shī qù,sù sù xī zhuāng zài xià fēng。

作者介绍

书諴

清 · ? - ?

清宗室,字实之,一字季和,又字子玉,号樗仙。辅国将军长恒子。袭封奉国将军。画梅得天趣。年四十,托疾去官,自辟隙地,从事习劳以为乐。

查看全部作品 →