嵩山以二扇索写梅各题一首

骄阳炙地气腾火,百计娱心无一可。为君画扇固乐为,解衣盘礴屡不果。

日转低檐画似年,风战破窗尘似簸。暂借君扇挥苍蝇,引满一杯更鼾亸。

清梦非因复非想,冰界香天失故我。万树梅花照骨寒,病叶狂花幻霜朵。

急醒觅扇扇在手,摹取一枝兴亦颇。寄到神清酒瓮边,知君志在孤山左。

世间万事无如酒,醉眼看花花尽丑。惟有梅花恶独醒,直使《离骚》不能取。

吾兄轰饮日万钱,闭门廿载梅为友。残星挂檐月不动,急雨打窗风若吼。

此时吾兄睡方稳,长瓶支背瓢承肘。今春梅花不着花,索我画扇亲自走。

衰病挠心兴致疏,粗枝乱蕊拙堪忸。顾我原非纵鹤翁,知君未是和羹手。

拼音

jiāo yáng zhì dì qì téng huǒ,bǎi jì yú xīn wú yī kě。wèi jūn huà shàn gù lè wèi,jiě yī pán bó lǚ bù guǒ。

rì zhuǎn dī yán huà shì nián,fēng zhàn pò chuāng chén shì bǒ。zàn jiè jūn shàn huī cāng yíng,yǐn mǎn yī bēi gèng hān duǒ。

qīng mèng fēi yīn fù fēi xiǎng,bīng jiè xiāng tiān shī gù wǒ。wàn shù méi huā zhào gǔ hán,bìng yè kuáng huā huàn shuāng duǒ。

jí xǐng mì shàn shàn zài shǒu,mó qǔ yī zhī xīng yì pǒ。jì dào shén qīng jiǔ wèng biān,zhī jūn zhì zài gū shān zuǒ。

shì jiān wàn shì wú rú jiǔ,zuì yǎn kàn huā huā jǐn chǒu。wéi yǒu méi huā è dú xǐng,zhí shǐ lí sāo bù néng qǔ。

wú xiōng hōng yǐn rì wàn qián,bì mén niàn zài méi wèi yǒu。cán xīng guà yán yuè bù dòng,jí yǔ dǎ chuāng fēng ruò hǒu。

cǐ shí wú xiōng shuì fāng wěn,zhǎng píng zhī bèi piáo chéng zhǒu。jīn chūn méi huā bù zhe huā,suǒ wǒ huà shàn qīn zì zǒu。

shuāi bìng náo xīn xīng zhì shū,cū zhī luàn ruǐ zhuō kān niǔ。gù wǒ yuán fēi zòng hè wēng,zhī jūn wèi shì hé gēng shǒu。

作者介绍

书諴

清 · ? - ?

清宗室,字实之,一字季和,又字子玉,号樗仙。辅国将军长恒子。袭封奉国将军。画梅得天趣。年四十,托疾去官,自辟隙地,从事习劳以为乐。

查看全部作品 →