题幻翁墨兰

北人爱兰不易致,画兰直作真兰视。

吾叔立意恐雷同,一以纷糅蕴精粹。

天地古人皆非师,神全故坐形支离。

快笔如锥划纸碎,破花断叶含清飔。

閟阁时闻豹囊鼓,轻扬茶烟供香祖。

世间沈麝敢同焚,笔墨闻薰长不腐。

虚室题诗得数观,似同君子久盘桓。

薄劣虽惭谢车骑,愿将心事托芝兰。

拼音

běi rén ài lán bù yì zhì,huà lán zhí zuò zhēn lán shì。

wú shū lì yì kǒng léi tóng,yī yǐ fēn róu yùn jīng cuì。

tiān dì gǔ rén jiē fēi shī,shén quán gù zuò xíng zhī lí。

kuài bǐ rú zhuī huà zhǐ suì,pò huā duàn yè hán qīng sī。

bì gé shí wén bào náng gǔ,qīng yáng chá yān gōng xiāng zǔ。

shì jiān shěn shè gǎn tóng fén,bǐ mò wén xūn zhǎng bù fǔ。

xū shì tí shī dé shù guān,shì tóng jūn zi jiǔ pán huán。

báo liè suī cán xiè chē qí,yuàn jiāng xīn shì tuō zhī lán。

作者介绍

书諴

清 · ? - ?

清宗室,字实之,一字季和,又字子玉,号樗仙。辅国将军长恒子。袭封奉国将军。画梅得天趣。年四十,托疾去官,自辟隙地,从事习劳以为乐。

查看全部作品 →