望岱

震出东维峙大钧,体元凝秀郁嶙峋。

云烟一气迷齐鲁,松石千年厌汉秦。

碧落上参无尽际,沧瀛俯掬有边垠。

遥瞻九陛明堂位,配极升中秩百神。

拼音

zhèn chū dōng wéi zhì dà jūn,tǐ yuán níng xiù yù lín xún。

yún yān yī qì mí qí lǔ,sōng shí qiān nián yàn hàn qín。

bì luò shàng cān wú jǐn jì,cāng yíng fǔ jū yǒu biān yín。

yáo zhān jiǔ bì míng táng wèi,pèi jí shēng zhōng zhì bǎi shén。

作者介绍

叶佩荪

清 · 1731年 - 1784年

清浙江归安人,字丹颖,号辛麓。幼时见《易本义》,请塾师讲解,师不能,佩荪谓吾他日必自得之。乾隆十九年进士。官至湖南布政使,以故连累降官,入都城,请校书万册自效。旋卒。有《易守》。

查看全部作品 →