有以西域骨种羊裘见贻者谢却之因缀长句

天公幻化纷奇谲,攫弄人心成虫惑。

冰蚕作茧火鼠衣,鹖尾雉头恣绚饰。

传闻万里流沙西,瀚海外环哈萨克。

满山羖䍽异丁零,达生自地非坼副。

羊死以骨种之士,考牧依然勤力穑。

细思西域兑所位,羊为兑象全阴德。

至阴不生乃无死,感以阳精复滋息。

断虺可联鳖可艺,理有固然非臆测。

兹羊留骨兼重皮,其中纯黑尤难得。

贵人争购逾狼荒,一裘价可半千直。

有客持寄致珍重,开缄观者俱动色。

旋珠细叠螺髻圆,黝光润夺鸦雏墨。

我生长物本何有,蔽体聊取充要襋。

忽看奇服映悬鹑,翻似杜陵惊翠织。

人生百事斗新异,称此以求焉纪极。

美好虽得时俗夸,暴殄恐有神明殛。

亟挥还客心始恬,朗咏素丝安退食。

拼音

tiān gōng huàn huà fēn qí jué,jué nòng rén xīn chéng chóng huò。

bīng cán zuò jiǎn huǒ shǔ yī,hé wěi zhì tóu zì xuàn shì。

chuán wén wàn lǐ liú shā xī,hàn hǎi wài huán hā sà kè。

mǎn shān gǔ lì yì dīng líng,dá shēng zì dì fēi chè fù。

yáng sǐ yǐ gǔ zhǒng zhī shì,kǎo mù yī rán qín lì sè。

xì sī xī yù duì suǒ wèi,yáng wèi duì xiàng quán yīn dé。

zhì yīn bù shēng nǎi wú sǐ,gǎn yǐ yáng jīng fù zī xī。

duàn huī kě lián biē kě yì,lǐ yǒu gù rán fēi yì cè。

zī yáng liú gǔ jiān zhòng pí,qí zhōng chún hēi yóu nán dé。

guì rén zhēng gòu yú láng huāng,yī qiú jià kě bàn qiān zhí。

yǒu kè chí jì zhì zhēn zhòng,kāi jiān guān zhě jù dòng sè。

xuán zhū xì dié luó jì yuán,yǒu guāng rùn duó yā chú mò。

wǒ shēng zhǎng wù běn hé yǒu,bì tǐ liáo qǔ chōng yào jí。

hū kàn qí fú yìng xuán chún,fān shì dù líng jīng cuì zhī。

rén shēng bǎi shì dòu xīn yì,chēng cǐ yǐ qiú yān jì jí。

měi hǎo suī dé shí sú kuā,bào tiǎn kǒng yǒu shén míng jí。

jí huī hái kè xīn shǐ tián,lǎng yǒng sù sī ān tuì shí。

作者介绍

叶佩荪

清 · 1731年 - 1784年

清浙江归安人,字丹颖,号辛麓。幼时见《易本义》,请塾师讲解,师不能,佩荪谓吾他日必自得之。乾隆十九年进士。官至湖南布政使,以故连累降官,入都城,请校书万册自效。旋卒。有《易守》。

查看全部作品 →