甘露寺北轩追和杜牧之韵

独步回廊绕槛行,鸟啼花谢正关情。

感深落月前朝笛,愁绝垂杨故国笙。

帆影东南连水气,梵音朝暮杂潮声。

重来十载题诗客,依旧人间浪有名。

拼音

dú bù huí láng rào kǎn xíng,niǎo tí huā xiè zhèng guān qíng。

gǎn shēn luò yuè qián cháo dí,chóu jué chuí yáng gù guó shēng。

fān yǐng dōng nán lián shuǐ qì,fàn yīn cháo mù zá cháo shēng。

zhòng lái shí zài tí shī kè,yī jiù rén jiān làng yǒu míng。

作者介绍

宗元鼎

清 · 1620年 - ?

清江苏江都人,字定九,号梅岑、香斋,别号东原居士、小香居士。酷嗜梅花。隐居不仕,力耕而食,名其堂为“新柳堂”。诗宗温李。康熙十八年贡太学,部考第一。铨注州同知,未仕。有《新柳堂诗集》、《芙蓉集》、《芙蓉词》。

查看全部作品 →