题三闾大夫离骚后

瓦釜既用事,黄钟故应弃。众醉乃独醒,尤为同列忌。

主听复不聪,孤臣数益穷。疏后旋见谪,谁能鉴其衷。

《卜居》以明心,《离骚》以寄慨。终与汨罗沈,朴忠何由遂。

至今沅湘间,悲风绕荒寺。

拼音

wǎ fǔ jì yòng shì,huáng zhōng gù yīng qì。zhòng zuì nǎi dú xǐng,yóu wèi tóng liè jì。

zhǔ tīng fù bù cōng,gū chén shù yì qióng。shū hòu xuán jiàn zhé,shuí néng jiàn qí zhōng。

bo jū yǐ míng xīn,lí sāo yǐ jì kǎi。zhōng yǔ mì luó shěn,pǔ zhōng hé yóu suì。

zhì jīn yuán xiāng jiān,bēi fēng rào huāng sì。

作者介绍

谢兰生

清 · 1760年 - 1831年

清广东南海人,字佩士,又字澧浦。嘉庆七年进士。以亲老告归。博雅好古,工诗文、书画、篆刻,精鉴别。有《鸡肋草》、《常惺惺斋文集》等。

查看全部作品 →