坐祝融峰顶石观云海歌

清晨斋心登岳颠,西麓转东螺径旋。

最高已立南天门,培塿下见衡州前。

湘江南来一线白,五折北去明蜿蜒。

旁窥灵药峰之腋,云归如水风飘然。

仰企轸宿峰之凹,氛氲懒吐如炊烟。

回身瞥骇气四合,一物无见消诸缘。

敛襟更向碧落进,上封寺瞰浓相连。

日光迥照明且净,三百里铺白玉田。

轻风忽吹意宕漾,数峰尖露如摇莲。

却指东隅正萦郁,岧岧未辨何峰延。

身今据石岳尽此,千尺俯海欹右肩。

有风不动平泱漭,无风而动深洄漩。

少焉左顾复饙馏,如丝乱卷斜披绵。

丹林半失上封背,峰东滃滃峰西翩。

盘陀与我在云上,大虚之天惟倚天。

老松岿立白榆并,奚取藓迹名纷镌。

拼音

qīng chén zhāi xīn dēng yuè diān,xī lù zhuǎn dōng luó jìng xuán。

zuì gāo yǐ lì nán tiān mén,péi lǒu xià jiàn héng zhōu qián。

xiāng jiāng nán lái yī xiàn bái,wǔ zhé běi qù míng wān yán。

páng kuī líng yào fēng zhī yè,yún guī rú shuǐ fēng piāo rán。

yǎng qǐ zhěn sù fēng zhī āo,fēn yūn lǎn tǔ rú chuī yān。

huí shēn piē hài qì sì hé,yī wù wú jiàn xiāo zhū yuán。

liǎn jīn gèng xiàng bì luò jìn,shàng fēng sì kàn nóng xiāng lián。

rì guāng jiǒng zhào míng qiě jìng,sān bǎi lǐ pù bái yù tián。

qīng fēng hū chuī yì dàng yàng,shù fēng jiān lù rú yáo lián。

què zhǐ dōng yú zhèng yíng yù,tiáo tiáo wèi biàn hé fēng yán。

shēn jīn jù shí yuè jǐn cǐ,qiān chǐ fǔ hǎi yī yòu jiān。

yǒu fēng bù dòng píng yāng mǎng,wú fēng ér dòng shēn huí xuán。

shǎo yān zuǒ gù fù fēn liú,rú sī luàn juǎn xié pī mián。

dān lín bàn shī shàng fēng bèi,fēng dōng wēng wēng fēng xī piān。

pán tuó yǔ wǒ zài yún shàng,dà xū zhī tiān wéi yǐ tiān。

lǎo sōng kuī lì bái yú bìng,xī qǔ xiǎn jì míng fēn juān。

作者介绍

钱载

清 · 1708年 - 1793年

清浙江秀水人,字坤一,号萚石,又号瓠尊、壶尊,晚号万松居士。乾隆十七年成进士,授编修,官至礼部左侍郎。自少不耐为八股文,故得第甚晚。工诗与书法,善水墨画,尤工兰竹。又善鉴别法书名画。官至二品,而家道清贫,晚年卖画为生。有《萚石斋诗文集》。

查看全部作品 →