刘越石闻鸡处

衰柳平沙古渡村,传闻此地舞刘琨。

鞭惟祖逖能先著,客有卢谌感旧恩。

江左衣冠空北顾,古来天地此中原。

鸡声依旧清霜晓,招得并州万里魂。

拼音

shuāi liǔ píng shā gǔ dù cūn,chuán wén cǐ dì wǔ liú kūn。

biān wéi zǔ tì néng xiān zhù,kè yǒu lú chén gǎn jiù ēn。

jiāng zuǒ yī guān kōng běi gù,gǔ lái tiān dì cǐ zhōng yuán。

jī shēng yī jiù qīng shuāng xiǎo,zhāo dé bìng zhōu wàn lǐ hún。

作者介绍

宋琬

清 · 1614年 - 1674年

清山东莱阳人,字玉叔,号荔裳。顺治四年进士。授户部主事,累迁浙江按察使。顺治中,康熙初两遭诬告,被囚数年。晚年复起为四川按察使。工诗,多愁苦之音。与施闰章齐名,称“南施北宋”。有《安雅堂集》。

查看全部作品 →