净慈寺

寺门见南山,入寺复了了。

爱此尘外栖,可息尘中扰。

烟云护钟磬,何以答窈窕。

幽谷泉味殊,接筒香积绕。

落叶不到地,风吹过林杪。

前峰卧夕阳,西望若初晓。

兹境故清绝,人犹存见少。

苍岩竦高处,倚槛放远眺。

湖光近拍檐,霜冷尚弥渺。

低徊不能去,吾将逃物表。

拼音

sì mén jiàn nán shān,rù sì fù le le。

ài cǐ chén wài qī,kě xī chén zhōng rǎo。

yān yún hù zhōng qìng,hé yǐ dá yǎo tiǎo。

yōu gǔ quán wèi shū,jiē tǒng xiāng jī rào。

luò yè bù dào dì,fēng chuī guò lín miǎo。

qián fēng wò xī yáng,xī wàng ruò chū xiǎo。

zī jìng gù qīng jué,rén yóu cún jiàn shǎo。

cāng yán sǒng gāo chù,yǐ kǎn fàng yuǎn tiào。

hú guāng jìn pāi yán,shuāng lěng shàng mí miǎo。

dī huái bù néng qù,wú jiāng táo wù biǎo。

作者介绍

吴铭道

清 · 1671年 - 1738后年

清安徽贵池人,字复古。吴应箕孙。父吴孟坚亦隐居以终。铭道守祖与父之志,布衣终老,游迹半天下。诗多豪宕激楚之语。有《复古诗集》、《滇海集》。

查看全部作品 →