登北固山

北固江山围铁瓮,波涛浩浩兼天送。

金焦门户两浮杯,阅世如流真一梦。

很石之名亦已矣,紫髯桑盖谈微中。

北人乘马南人舟,只说风帆绝飞鞚。

一朝鼓角地底鸣,舟似老牛鞭不动。

岸上奔呼杀声恶,弃仗连营嗔腿重。

烟中尚见梅花岭,血色模糊指螮蝀。

雄镇原无韩岳功,廷诤谁来陵黯戆。

徒然猛黠非长城,岂能别驾偕雏凤。

江山相对各悲怆,风景凄其失豪纵。

海潮岁岁啮山根,木柿竹头填石缝。

东来流涕竟何人,饮竭黄垆嫌未痛。

卧龙已去狾儿亡,纵有狂谋知不用。

浪淘日落无余观,空教事往留深恸。

拼音

běi gù jiāng shān wéi tiě wèng,bō tāo hào hào jiān tiān sòng。

jīn jiāo mén hù liǎng fú bēi,yuè shì rú liú zhēn yī mèng。

hěn shí zhī míng yì yǐ yǐ,zǐ rán sāng gài tán wēi zhōng。

běi rén chéng mǎ nán rén zhōu,zhǐ shuō fēng fān jué fēi kòng。

yī cháo gǔ jiǎo dì dǐ míng,zhōu shì lǎo niú biān bù dòng。

àn shàng bēn hū shā shēng è,qì zhàng lián yíng chēn tuǐ zhòng。

yān zhōng shàng jiàn méi huā lǐng,xuè sè mó hú zhǐ dì dōng。

xióng zhèn yuán wú hán yuè gōng,tíng zhèng shuí lái líng àn gàng。

tú rán měng xiá fēi zhǎng chéng,qǐ néng bié jià xié chú fèng。

jiāng shān xiāng duì gè bēi chuàng,fēng jǐng qī qí shī háo zòng。

hǎi cháo suì suì niè shān gēn,mù shì zhú tóu tián shí fèng。

dōng lái liú tì jìng hé rén,yǐn jié huáng lú xián wèi tòng。

wò lóng yǐ qù zhì ér wáng,zòng yǒu kuáng móu zhī bù yòng。

làng táo rì luò wú yú guān,kōng jiào shì wǎng liú shēn tòng。

作者介绍

吴铭道

清 · 1671年 - 1738后年

清安徽贵池人,字复古。吴应箕孙。父吴孟坚亦隐居以终。铭道守祖与父之志,布衣终老,游迹半天下。诗多豪宕激楚之语。有《复古诗集》、《滇海集》。

查看全部作品 →