宝盘歌

噫吁嘻!宝盘之来,乃自洪河之东,太华之西。沈埋光景二千载,潜匿不啻蛟与螭。

岐山崩颓灞水竭,此宝乃一鸣其奇。土衣厚裹十重甲,苔藓蟠驳鳞之而。

含垢忍辱无不可,奚必汲汲求人知。今日出世毋乃早,我为宝盘痛哭垂涟洏。

神物久晦岂能不一显,所惜今也非其时。成周之盛称宣王,中兴令辟开明堂。

命将北伐天威扬,驱逐猃狁过朔方。归来纪绩书旗常,乃作重器垂辉煌。

祭告清庙牵骍刚,股肱二虢同趋跄。是时大狩岐山阳,伐石作鼓志宪章。

籀也惟史古之良,刻画金石尤所长。勒兹盘铭传无疆,钩磔作作生锋鋩。

鱼鱼雅雅词轩昂,侯其祎而骏烈张,历十四代腾其光。

我见此盘在徐氏,良二千石有孙子。灵光道自日边来,奇气惊看室中起。

呜呼咸阳钟虡销为泥,承露金茎早摧圮。自从周鼎沦太丘,空令千人没泗水。

沧桑变易陵谷迁,法物西京长已矣。惟有此盘今巍然,精铜百炼重且完。

长牙㟏岈辟邪怒,渍血朱碧龙文斑。叩之其声中无射,琅琅摩戛锵八环。

长廓密室相掩护,犹有宝气彻夜腾星躔。我为此盘发三叹,摩挲百遍心茫然。

若非埋灭在九地,似尔光怪何以能久全。不潜而见际时变,顷刻城郭生烽烟。

盘兮盘兮尔室已易主,得无从此伤其天。此盘阅世二千载,笑我小子言詹詹。

刘争项战见惯等闲事,况此幺麽蛮触何忧焉。我思及此重叹息,人生难与金石同其坚。

噫吁嘻!宝盘之来,乃自洪河之东,太华之西。侧身四望心依依,西方美人我所思。

拼音

yī xū xī!bǎo pán zhī lái,nǎi zì hóng hé zhī dōng,tài huá zhī xī。shěn mái guāng jǐng èr qiān zài,qián nì bù chì jiāo yǔ chī。

qí shān bēng tuí bà shuǐ jié,cǐ bǎo nǎi yī míng qí qí。tǔ yī hòu guǒ shí zhòng jiǎ,tái xiǎn pán bó lín zhī ér。

hán gòu rěn rǔ wú bù kě,xī bì jí jí qiú rén zhī。jīn rì chū shì wú nǎi zǎo,wǒ wèi bǎo pán tòng kū chuí lián ér。

shén wù jiǔ huì qǐ néng bù yī xiǎn,suǒ xī jīn yě fēi qí shí。chéng zhōu zhī shèng chēng xuān wáng,zhōng xīng lìng pì kāi míng táng。

mìng jiāng běi fá tiān wēi yáng,qū zhú xiǎn yǔn guò shuò fāng。guī lái jì jì shū qí cháng,nǎi zuò zhòng qì chuí huī huáng。

jì gào qīng miào qiān xīng gāng,gǔ gōng èr guó tóng qū qiāng。shì shí dà shòu qí shān yáng,fá shí zuò gǔ zhì xiàn zhāng。

zhòu yě wéi shǐ gǔ zhī liáng,kè huà jīn shí yóu suǒ zhǎng。lēi zī pán míng chuán wú jiāng,gōu zhé zuò zuò shēng fēng máng。

yú yú yǎ yǎ cí xuān áng,hóu qí yī ér jùn liè zhāng,lì shí sì dài téng qí guāng。

wǒ jiàn cǐ pán zài xú shì,liáng èr qiān shí yǒu sūn zi。líng guāng dào zì rì biān lái,qí qì jīng kàn shì zhōng qǐ。

wū hū xián yáng zhōng jù xiāo wèi ní,chéng lù jīn jīng zǎo cuī pǐ。zì cóng zhōu dǐng lún tài qiū,kōng lìng qiān rén méi sì shuǐ。

cāng sāng biàn yì líng gǔ qiān,fǎ wù xī jīng zhǎng yǐ yǐ。wéi yǒu cǐ pán jīn wēi rán,jīng tóng bǎi liàn zhòng qiě wán。

zhǎng yá hán yá pì xié nù,zì xuè zhū bì lóng wén bān。kòu zhī qí shēng zhōng wú shè,láng láng mó jiá qiāng bā huán。

zhǎng kuò mì shì xiāng yǎn hù,yóu yǒu bǎo qì chè yè téng xīng chán。wǒ wèi cǐ pán fā sān tàn,mó sā bǎi biàn xīn máng rán。

ruò fēi mái miè zài jiǔ dì,shì ěr guāng guài hé yǐ néng jiǔ quán。bù qián ér jiàn jì shí biàn,qǐng kè chéng guō shēng fēng yān。

pán xī pán xī ěr shì yǐ yì zhǔ,dé wú cóng cǐ shāng qí tiān。cǐ pán yuè shì èr qiān zài,xiào wǒ xiǎo zi yán zhān zhān。

liú zhēng xiàng zhàn jiàn guàn děng xián shì,kuàng cǐ yāo mó mán chù hé yōu yān。wǒ sī jí cǐ zhòng tàn xī,rén shēng nán yǔ jīn shí tóng qí jiān。

yī xū xī!bǎo pán zhī lái,nǎi zì hóng hé zhī dōng,tài huá zhī xī。cè shēn sì wàng xīn yī yī,xī fāng měi rén wǒ suǒ sī。

作者介绍

沈昌宇

清 · 1700年 - 1744年

清浙江秀水人,字泰叔,号定岩。少有文名,与兄沈昌寅有“鸳湖双沈”之称。雍正八年进士。授编修。历主广西、河南、山西乡试,俱称得士。继督学广东,列《读书规则》以教士子。

查看全部作品 →