芙蓉词效昌谷体

芙蓉脉脉愁空江,秋波对影成一双。

一滴清泪彻水底,红沁龙女玻璃窗。

垂杨压岸烟痕重,月堕中央寒不动。

离魂一缕袅如丝,千回萦绕鸳鸯梦。

相思木斫寡女船,夜深孤泊前滩前。

秋灯黯澹坐微叹,芦花头白风飒然。

拼音

fú róng mài mài chóu kōng jiāng,qiū bō duì yǐng chéng yī shuāng。

yī dī qīng lèi chè shuǐ dǐ,hóng qìn lóng nǚ bō lí chuāng。

chuí yáng yā àn yān hén zhòng,yuè duò zhōng yāng hán bù dòng。

lí hún yī lǚ niǎo rú sī,qiān huí yíng rào yuān yāng mèng。

xiāng sī mù zhuó guǎ nǚ chuán,yè shēn gū pō qián tān qián。

qiū dēng àn dàn zuò wēi tàn,lú huā tóu bái fēng sà rán。

作者介绍

纪坤

明 · ? - ?

明河间府献县人,字厚齐。崇祯间诸生。诗学苏轼。遭逢乱世,多感时伤俗之语。有《花王阁剩稿》。

查看全部作品 →