大涤山行上黄石斋先生

大涤山南芳草秋,风吹薜荔红泉流。先生讲堂在空翠,明星晓映苍龙湫。

中藏宝书石窟幽,武夷仗策凝清眸。裒然述作动天地,山鬼夜叫寒竹愁。

九重圣人问金匮,画阁蓬池俨相对。阊阖门开虎豹疑,玉阶云雾当空坠。

洞霄弟子伏青蒲,紫阳真人披素肤。长离折翼九苞在,葳蕤四海浮云徂。

此时草堂猿鹤呼,{石华}紫桂山之隅。会稽以南湘江北,结兰纫蕙心踌躇。

须臾雾卷招摇见,下照沧洲满芳甸。素卷朝看太乙宫,鹤书晚下披香殿。

玉骨乾坤尚可留,丹心日月悲重见。山上白云昼不封,先生独立青芙蓉。

晚出已愁鼙鼓急,时来不畏旌旗红。赤车白马驰山东,乘轺使者来匆匆。

愿辞玉杖见天子,莫使苍生望碧空。

拼音

dà dí shān nán fāng cǎo qiū,fēng chuī bì lì hóng quán liú。xiān shēng jiǎng táng zài kōng cuì,míng xīng xiǎo yìng cāng lóng jiǎo。

zhōng cáng bǎo shū shí kū yōu,wǔ yí zhàng cè níng qīng móu。póu rán shù zuò dòng tiān dì,shān guǐ yè jiào hán zhú chóu。

jiǔ zhòng shèng rén wèn jīn kuì,huà gé péng chí yǎn xiāng duì。chāng hé mén kāi hǔ bào yí,yù jiē yún wù dāng kōng zhuì。

dòng xiāo dì zi fú qīng pú,zǐ yáng zhēn rén pī sù fū。zhǎng lí zhé yì jiǔ bāo zài,wēi ruí sì hǎi fú yún cú。

cǐ shí cǎo táng yuán hè hū,shí huá zǐ guì shān zhī yú。huì jī yǐ nán xiāng jiāng běi,jié lán rèn huì xīn chóu chú。

xū yú wù juǎn zhāo yáo jiàn,xià zhào cāng zhōu mǎn fāng diān。sù juǎn cháo kàn tài yǐ gōng,hè shū wǎn xià pī xiāng diàn。

yù gǔ qián kūn shàng kě liú,dān xīn rì yuè bēi zhòng jiàn。shān shàng bái yún zhòu bù fēng,xiān shēng dú lì qīng fú róng。

wǎn chū yǐ chóu pí gǔ jí,shí lái bù wèi jīng qí hóng。chì chē bái mǎ chí shān dōng,chéng yáo shǐ zhě lái cōng cōng。

yuàn cí yù zhàng jiàn tiān zi,mò shǐ cāng shēng wàng bì kōng。

作者介绍

李雯

清 · 1607年 - 1647年

李雯,字舒章,江南青浦(今上海)人。少与陈子龙、宋征舆齐名,合称“云间三子”。明崇祯十五年(1642)举人。清军入关时,李雯正在京城,因而被清朝政府羁留,并被推荐授官为内阁中书舍人,充顺天乡试同考官。顺治三年(1646)南归葬父,第二年在返京途中染病,后不治而亡。著有《蓼斋集》四十七卷、《蓼斋后集》五卷。

查看全部作品 →