乞病获谴诗以解秽

两年救死与扶伤,获退如闻赦一场。

厌与百僚同唯唯,未能三月便皇皇。

期颐自古关名德,拳曲何堪律短长。

妙语解人终恨浅,强将一障系存亡。

拼音

liǎng nián jiù sǐ yǔ fú shāng,huò tuì rú wén shè yī chǎng。

yàn yǔ bǎi liáo tóng wéi wéi,wèi néng sān yuè biàn huáng huáng。

qī yí zì gǔ guān míng dé,quán qū hé kān lǜ duǎn zhǎng。

miào yǔ jiě rén zhōng hèn qiǎn,qiáng jiāng yī zhàng xì cún wáng。

作者介绍

李宣龚

清 · ? - ?

李宣龚(1876~1953)福建闽县人。字拔可,号观槿,又号墨巢。清光绪甲午举人,官至江苏候补知府。民国后供职上海商务印书馆多年。

查看全部作品 →