春雨学博属题钱舜举苏武归阙图卷

穹庐遍野沙茫茫,风吹草低雁南翔。苏卿乘风还故乡,节旄秃落旃裘凉。

谁与送者右校王,跗注韎韦犀毗黄。仰天握手气不扬,苑结抑塞摧肝肠。

从骑跪进湩酪浆,通国十岁能挽彊。射兔掘鼠持作粮,胡妇对之心感伤。

欲别不别牵衣裳,更有濈角羝乳羊。肱麾不去鸣声长,子卿慷慨泣数行。

从此分袂各一方,不复相见毋相忘。橐驼驒騱齐足良,行程苍茫纪不详。

汉关峨峨近在望,山川重秀日再光。归诣北阙朝未央,太牢告祭先帝旁。

拜典属国为列卿,道路观者如堵墙。面目改易须眉苍,丹青图画何堂堂。

啮毡咽雪苦葡尝,不降不辱臣之纲。千载而下谁颉颃,洪皓朱弁郝仲常,垂示风纪传无疆。

拼音

qióng lú biàn yě shā máng máng,fēng chuī cǎo dī yàn nán xiáng。sū qīng chéng fēng hái gù xiāng,jié máo tū luò zhān qiú liáng。

shuí yǔ sòng zhě yòu xiào wáng,fū zhù mèi wéi xī pí huáng。yǎng tiān wò shǒu qì bù yáng,yuàn jié yì sāi cuī gān cháng。

cóng qí guì jìn dòng lào jiāng,tōng guó shí suì néng wǎn jiàng。shè tù jué shǔ chí zuò liáng,hú fù duì zhī xīn gǎn shāng。

yù bié bù bié qiān yī shang,gèng yǒu jí jiǎo dī rǔ yáng。gōng huī bù qù míng shēng zhǎng,zi qīng kāng kǎi qì shù xíng。

cóng cǐ fēn mèi gè yī fāng,bù fù xiāng jiàn wú xiāng wàng。tuó tuó tuó xí qí zú liáng,xíng chéng cāng máng jì bù xiáng。

hàn guān é é jìn zài wàng,shān chuān zhòng xiù rì zài guāng。guī yì běi quē cháo wèi yāng,tài láo gào jì xiān dì páng。

bài diǎn shǔ guó wèi liè qīng,dào lù guān zhě rú dǔ qiáng。miàn mù gǎi yì xū méi cāng,dān qīng tú huà hé táng táng。

niè zhān yàn xuě kǔ pú cháng,bù jiàng bù rǔ chén zhī gāng。qiān zài ér xià shuí jié háng,hóng hào zhū biàn hǎo zhòng cháng,chuí shì fēng jì chuán wú jiāng。

作者介绍

王宗炎

清 · 1755年 - 1826或1825年

清浙江萧山人,字以徐,号谷塍,晚号晚闻居士。乾隆四十五年进士。性恬退,好学不仕。筑十万卷楼,以文史自娱。为文精于义理,达于事情。有《晚闻居士遗集》。

查看全部作品 →