万杉寺五爪樟

万杉化去无一杉,惟有寺前老樟在。

樟分五体同一本,身历百龄更千载。

旁达涧壑根已深,直干霄空气不馁。

云垂太阴逗雷霆,风翻白日动光彩。

危柯半入烟冥冥,细叶还铺雪皠皠。

化人伟奇丈六身,猛士雄健尺八腿。

全张数爪鳞之而,俯视众木身傀儡。

古来贤豪谁抚摩,其人已往不相待。

惟有五老之奇峰,共对青天无倦怠。

虽言乾坤要支拄,未免得罪庸与猥。

下穿已愁伤地媪,上拿又恐妨真宰。

独立无友大哉謷,众人皆忌甚矣殆。

自是刀斧莫能入,皮坚有类披铁铠。

大材讵肯腐山林,神物犹思避菹醢。

吾闻豫章生七年,便可与龙斗沧海。

何况此树世希有,寿过凡樟逾百倍。

愿为楼船击西夷,知君九死终不悔。

拼音

wàn shān huà qù wú yī shān,wéi yǒu sì qián lǎo zhāng zài。

zhāng fēn wǔ tǐ tóng yī běn,shēn lì bǎi líng gèng qiān zài。

páng dá jiàn hè gēn yǐ shēn,zhí gàn xiāo kōng qì bù něi。

yún chuí tài yīn dòu léi tíng,fēng fān bái rì dòng guāng cǎi。

wēi kē bàn rù yān míng míng,xì yè hái pù xuě cuǐ cuǐ。

huà rén wěi qí zhàng liù shēn,měng shì xióng jiàn chǐ bā tuǐ。

quán zhāng shù zhǎo lín zhī ér,fǔ shì zhòng mù shēn guī lěi。

gǔ lái xián háo shuí fǔ mó,qí rén yǐ wǎng bù xiāng dài。

wéi yǒu wǔ lǎo zhī qí fēng,gòng duì qīng tiān wú juàn dài。

suī yán qián kūn yào zhī zhǔ,wèi miǎn dé zuì yōng yǔ wěi。

xià chuān yǐ chóu shāng dì ǎo,shàng ná yòu kǒng fáng zhēn zǎi。

dú lì wú yǒu dà zāi áo,zhòng rén jiē jì shén yǐ dài。

zì shì dāo fǔ mò néng rù,pí jiān yǒu lèi pī tiě kǎi。

dà cái jù kěn fǔ shān lín,shén wù yóu sī bì jū hǎi。

wú wén yù zhāng shēng qī nián,biàn kě yǔ lóng dòu cāng hǎi。

hé kuàng cǐ shù shì xī yǒu,shòu guò fán zhāng yú bǎi bèi。

yuàn wèi lóu chuán jī xī yí,zhī jūn jiǔ sǐ zhōng bù huǐ。

作者介绍

易顺鼎

清 · ? - ?

易顺鼎,字实甫,一字中实,龙阳人。光绪乙亥举人,历官广东钦廉道。有《琴志楼集》。

查看全部作品 →