栖贤涧石歌

栖贤涧谷有奇石,倒卧青冥神所擘。

鳌背惊翻海水飞,龙髯陡接天云立。

奔霆日夜摇撼之,万古空山皆霹雳。

跌势纷如矢坠空,涓流巧作珠穿隙。

其旁清稳百盘陀,倚涧临流可敷席。

水石相遭岂不平,自从天籁发噌吰。

道人两耳痴聋久,问是水鸣还石鸣。

试抚孤琴动山响,方知水石两无声。

拼音

qī xián jiàn gǔ yǒu qí shí,dào wò qīng míng shén suǒ bāi。

áo bèi jīng fān hǎi shuǐ fēi,lóng rán dǒu jiē tiān yún lì。

bēn tíng rì yè yáo hàn zhī,wàn gǔ kōng shān jiē pī lì。

diē shì fēn rú shǐ zhuì kōng,juān liú qiǎo zuò zhū chuān xì。

qí páng qīng wěn bǎi pán tuó,yǐ jiàn lín liú kě fū xí。

shuǐ shí xiāng zāo qǐ bù píng,zì cóng tiān lài fā cēng hóng。

dào rén liǎng ěr chī lóng jiǔ,wèn shì shuǐ míng hái shí míng。

shì fǔ gū qín dòng shān xiǎng,fāng zhī shuǐ shí liǎng wú shēng。

作者介绍

易顺鼎

清 · ? - ?

易顺鼎,字实甫,一字中实,龙阳人。光绪乙亥举人,历官广东钦廉道。有《琴志楼集》。

查看全部作品 →