句留吟

春日溶溶向夜深,松涛砧韵漏沈沈。兰亭少长频来梦,踏泛句留指碧岑。

碧岑高矗云盘曲,四野青蒙星陆续。手拂琼霄袖落霞,目低银汉回衡玉。

玉衡遥指凤凰城,望美人兮心怦怦。瘦骨虽无缩地术,冰心尚信自天成。

仰天欲语心转苦,怀抱纵横天尺五。奕叶貂蝉著国华,肯将姓氏污家谱。

倦眼迷离望莆田,酸风如箭射眸穿。三年破榻悲谁语,几堵颓垣痛各天。

各天同难天应祐,紫电青霜乌巷胄。将军亲执绣雕旗,跃马直前真荡寇。

一战成功抱犊闲,朝来泛水暮留山。那知多少东陵兴,都付西风残照间。

董贾文章虫唧唧,穷通贵贱裈中虱。谁御长风汗漫游。

我欲从之万事毕。恍忽天际兮来我真人,驾玉麟兮饰宝琛。

建朱旆兮耀金廷,邀王乔兮酒数斟。舞袁公兮抚真琴,《韶》《武》迭奏兮开余素心。

何以处此寂寞兮,闻太古之元音。继而坐予芝山之巅、双松之下,启口微吟曰,海日升兮东方明,卿云烂兮泰阶平,仙霞开兮役五丁。

山魈馘,海鲵烹,何为凄怆憔悴兮,日劳劳而自戕其生君。

不见画角鸣兮鼓声起,为我殷勤慰诸子。义仁忠勇万人魁,永寿芳名纪青史。

余乃爽然而惊、肃然而迎,三星在户,四顾一檠。情耿耿,砧声清。

拼音

chūn rì róng róng xiàng yè shēn,sōng tāo zhēn yùn lòu shěn shěn。lán tíng shǎo zhǎng pín lái mèng,tà fàn jù liú zhǐ bì cén。

bì cén gāo chù yún pán qū,sì yě qīng méng xīng lù xù。shǒu fú qióng xiāo xiù luò xiá,mù dī yín hàn huí héng yù。

yù héng yáo zhǐ fèng huáng chéng,wàng měi rén xī xīn pēng pēng。shòu gǔ suī wú suō dì shù,bīng xīn shàng xìn zì tiān chéng。

yǎng tiān yù yǔ xīn zhuǎn kǔ,huái bào zòng héng tiān chǐ wǔ。yì yè diāo chán zhù guó huá,kěn jiāng xìng shì wū jiā pǔ。

juàn yǎn mí lí wàng pú tián,suān fēng rú jiàn shè móu chuān。sān nián pò tà bēi shuí yǔ,jǐ dǔ tuí yuán tòng gè tiān。

gè tiān tóng nán tiān yīng yòu,zǐ diàn qīng shuāng wū xiàng zhòu。jiāng jūn qīn zhí xiù diāo qí,yuè mǎ zhí qián zhēn dàng kòu。

yī zhàn chéng gōng bào dú xián,cháo lái fàn shuǐ mù liú shān。nà zhī duō shǎo dōng líng xīng,dōu fù xī fēng cán zhào jiān。

dǒng jiǎ wén zhāng chóng jī jī,qióng tōng guì jiàn kūn zhōng shī。shuí yù zhǎng fēng hàn màn yóu。

wǒ yù cóng zhī wàn shì bì。huǎng hū tiān jì xī lái wǒ zhēn rén,jià yù lín xī shì bǎo chēn。

jiàn zhū pèi xī yào jīn tíng,yāo wáng qiáo xī jiǔ shù zhēn。wǔ yuán gōng xī fǔ zhēn qín,sháo wǔ dié zòu xī kāi yú sù xīn。

hé yǐ chù cǐ jì mò xī,wén tài gǔ zhī yuán yīn。jì ér zuò yǔ zhī shān zhī diān shuāng sōng zhī xià,qǐ kǒu wēi yín yuē,hǎi rì shēng xī dōng fāng míng,qīng yún làn xī tài jiē píng,xiān xiá kāi xī yì wǔ dīng。

shān xiāo guó,hǎi ní pēng,hé wèi qī chuàng qiáo cuì xī,rì láo láo ér zì qiāng qí shēng jūn。

bù jiàn huà jiǎo míng xī gǔ shēng qǐ,wèi wǒ yīn qín wèi zhū zi。yì rén zhōng yǒng wàn rén kuí,yǒng shòu fāng míng jì qīng shǐ。

yú nǎi shuǎng rán ér jīng sù rán ér yíng,sān xīng zài hù,sì gù yī qíng。qíng gěng gěng,zhēn shēng qīng。

作者介绍

范承谟

清 · 1635年 - 1676年

清汉军镶黄旗人,字觐公,号螺山,别号蒙谷。范文程次子。顺治九年进士。康熙间巡抚浙江,劾奏贪吏,惩治巨猾。亲勘宁、台、温、处、金、衢六府荒田,奏免荒田及水冲地赋三十万亩以上。会杭、嘉、湖、绍诸府水灾,奏贷库银,籴米平粜,最贫者许肩盐自给,全活甚众。擢福建总督。耿精忠反,挺身反抗,被闭于土室达三年余,最后被迫自尽。谥忠贞。有《吾庐存稿》、《百苦吟》、《蒙谷自序》、《画壁集》等。

查看全部作品 →