不负如来不负卿

美人不是母胎生,应是桃花树长成,

已恨桃花容易落,落花比汝尚多情。

静时修止动修观,历历情人挂目前,

若将此心以学道,即生成佛有何难?

结尽同心缔尽缘,此生虽短意缠绵,

与卿再世相逢日,玉树临风一少年。

不观生灭与无常,但逐轮回向死亡,

绝顶聪明矜世智,叹他于此总茫茫。

山头野马性难驯,机陷犹堪制彼身,

自叹神通空具足,不能调伏枕边人。

欲倚绿窗伴卿卿,颇悔今生误道行。

有心持钵丛林去,又负美人一片情。

静坐修观法眼开,祈求三宝降灵台,

观中诸圣何曾见?不请情人却自来。

入山投谒得道僧,求教上师说因明。

争奈相思无拘检,意马心猿到卿卿。

曾虑多情损梵行,入山又恐别倾城,

世间安得双全法,不负如来不负卿。

拼音

měi rén bù shì mǔ tāi shēng,yīng shì táo huā shù zhǎng chéng,

yǐ hèn táo huā róng yì luò,luò huā bǐ rǔ shàng duō qíng。

jìng shí xiū zhǐ dòng xiū guān,lì lì qíng rén guà mù qián,

ruò jiāng cǐ xīn yǐ xué dào,jí shēng chéng fú yǒu hé nán?

jié jǐn tóng xīn dì jǐn yuán,cǐ shēng suī duǎn yì chán mián,

yǔ qīng zài shì xiāng féng rì,yù shù lín fēng yī shǎo nián。

bù guān shēng miè yǔ wú cháng,dàn zhú lún huí xiàng sǐ wáng,

jué dǐng cōng míng jīn shì zhì,tàn tā yú cǐ zǒng máng máng。

shān tóu yě mǎ xìng nán xùn,jī xiàn yóu kān zhì bǐ shēn,

zì tàn shén tōng kōng jù zú,bù néng diào fú zhěn biān rén。

yù yǐ lǜ chuāng bàn qīng qīng,pǒ huǐ jīn shēng wù dào xíng。

yǒu xīn chí bō cóng lín qù,yòu fù měi rén yī piàn qíng。

jìng zuò xiū guān fǎ yǎn kāi,qí qiú sān bǎo jiàng líng tái,

guān zhōng zhū shèng hé céng jiàn?bù qǐng qíng rén què zì lái。

rù shān tóu yè dé dào sēng,qiú jiào shàng shī shuō yīn míng。

zhēng nài xiāng sī wú jū jiǎn,yì mǎ xīn yuán dào qīng qīng。

céng lǜ duō qíng sǔn fàn xíng,rù shān yòu kǒng bié qīng chéng,

shì jiān ān dé shuāng quán fǎ,bù fù rú lái bù fù qīng。

介绍

此诗原文为藏文,为曾缄先生翻译为汉语。

作者介绍

仓央嘉措

清 · ? - ?

查看全部作品 →