题姚惜抱文稿应马通伯之属

马君官学部,日夕守一砚。

手持姚氏书,徵诗命余撰。

展之属稿物,初不以书炫。

而于书故深,意外善使转。

譬如挽强弓,力薄则手颤。

及造虚和候,妙处在一箭。

故其淡泊怀,著墨不求绚。

徐徐引笔行,纸墨似相恋。

于书固云耳,词出意尤练。

句中无馀字,言外有馀茜。

中原蕴刚德,气自泠然善。

想见大自在,老怀粹于面。

若夫文术大,国朝实三变。

方公如老农,禾贵薪斯贱。

姚公农学精,嘉植遍芳甸。

有场更有圃,古今一类纂。

指挥扬马处,大冶众材炼。

曾公辟农国,植民以农战。

非常可骇议,作作出篇卷。

张吴虽独造,固是姚曾袒。

言貌各自妍,一家为此眷。

有触发所得,蛟龙挟雷电。

要其用心始,矜慎只一线。

论定不觉奇,已往人多眩。

不观子姚子,特著刘吴传。

平生所师友,万言岂能遍。

萧然其神凝,语尽无可衍。

含芳如有待,义乃富骚选。

果拾骚选馀,一读意先倦。

方知中行者,用狂而守狷。

明明水中月,隔水多不见。

月固不在水,水又为风扇。

以故观古人,高材目亦眴。

如此稿数本,宁非玉数片。

揆君传宝之,心得意岂遣。

余今近五十,方春恣游宴。

此日非不惜,朋旧花时饯。

对书发长喟,如饥负华膳。

抑如古登徒,听人说佳媛。

乃今谋请益,得君虔自荐。

桐城在天下,于道非一县。

天不丧斯文,君宜大权擅。

遂题姚氏书,小诗君勿谴。

拼音

mǎ jūn guān xué bù,rì xī shǒu yī yàn。

shǒu chí yáo shì shū,zhēng shī mìng yú zhuàn。

zhǎn zhī shǔ gǎo wù,chū bù yǐ shū xuàn。

ér yú shū gù shēn,yì wài shàn shǐ zhuǎn。

pì rú wǎn qiáng gōng,lì báo zé shǒu chàn。

jí zào xū hé hòu,miào chù zài yī jiàn。

gù qí dàn pō huái,zhù mò bù qiú xuàn。

xú xú yǐn bǐ xíng,zhǐ mò shì xiāng liàn。

yú shū gù yún ěr,cí chū yì yóu liàn。

jù zhōng wú yú zì,yán wài yǒu yú qiàn。

zhōng yuán yùn gāng dé,qì zì líng rán shàn。

xiǎng jiàn dà zì zài,lǎo huái cuì yú miàn。

ruò fū wén shù dà,guó cháo shí sān biàn。

fāng gōng rú lǎo nóng,hé guì xīn sī jiàn。

yáo gōng nóng xué jīng,jiā zhí biàn fāng diān。

yǒu chǎng gèng yǒu pǔ,gǔ jīn yī lèi zuǎn。

zhǐ huī yáng mǎ chù,dà yě zhòng cái liàn。

céng gōng pì nóng guó,zhí mín yǐ nóng zhàn。

fēi cháng kě hài yì,zuò zuò chū piān juǎn。

zhāng wú suī dú zào,gù shì yáo céng tǎn。

yán mào gè zì yán,yī jiā wèi cǐ juàn。

yǒu chù fā suǒ dé,jiāo lóng xié léi diàn。

yào qí yòng xīn shǐ,jīn shèn zhǐ yī xiàn。

lùn dìng bù jué qí,yǐ wǎng rén duō xuàn。

bù guān zi yáo zi,tè zhù liú wú chuán。

píng shēng suǒ shī yǒu,wàn yán qǐ néng biàn。

xiāo rán qí shén níng,yǔ jǐn wú kě yǎn。

hán fāng rú yǒu dài,yì nǎi fù sāo xuǎn。

guǒ shí sāo xuǎn yú,yī dú yì xiān juàn。

fāng zhī zhōng xíng zhě,yòng kuáng ér shǒu juàn。

míng míng shuǐ zhōng yuè,gé shuǐ duō bù jiàn。

yuè gù bù zài shuǐ,shuǐ yòu wèi fēng shàn。

yǐ gù guān gǔ rén,gāo cái mù yì xuàn。

rú cǐ gǎo shù běn,níng fēi yù shù piàn。

kuí jūn chuán bǎo zhī,xīn dé yì qǐ qiǎn。

yú jīn jìn wǔ shí,fāng chūn zì yóu yàn。

cǐ rì fēi bù xī,péng jiù huā shí jiàn。

duì shū fā zhǎng kuì,rú jī fù huá shàn。

yì rú gǔ dēng tú,tīng rén shuō jiā yuàn。

nǎi jīn móu qǐng yì,dé jūn qián zì jiàn。

tóng chéng zài tiān xià,yú dào fēi yī xiàn。

tiān bù sàng sī wén,jūn yí dà quán shàn。

suì tí yáo shì shū,xiǎo shī jūn wù qiǎn。

作者介绍

赵熙

清 · 1867年 - 1948年

赵熙,字尧生,别号香宋,四川荣县人。清光绪十八年进士,授翰林院编修,转官监察禦史,有直声。民国后,退居荣县,修志讲学外,唯以读书吟咏为事。诗词书法,俱为海内所重,有《赵熙集》传世。

查看全部作品 →