叠游乳岩三洞爱其奇绝题于石壁

蓬莱员峤虚无间,世间何处无仙山。骖鸾到此偶歇息,但见无数白石清泉湾。

清泉随风来,荡漾空中澜。耸身直上树巅顶,千人濯足泠而寒。

仙人陶通明,凿崄排云关。三层楼户惝出没,一层一陟玄都坛。

钟乳何累累,千载结不干。玲珑幢盖太古设,化工巧作波罗檀。

丹丘有何碧玉宇,凡夫想像无田攀。烟深水迷日食乳,时有锦鳞仙鼠相往还。

是谁写出上清字,得无真有琼华丹。我来狂饮已三度,往往云腴玉液充杯盘。

临行拄杖侧耳听,淙琤如有丝竹弹。不知䆲䆡直入几百里,此语欲答山僧难。

山风一扫去尘迹,应让真人玉佩来珊珊。

拼音

péng lái yuán jiào xū wú jiān,shì jiān hé chù wú xiān shān。cān luán dào cǐ ǒu xiē xī,dàn jiàn wú shù bái shí qīng quán wān。

qīng quán suí fēng lái,dàng yàng kōng zhōng lán。sǒng shēn zhí shàng shù diān dǐng,qiān rén zhuó zú líng ér hán。

xiān rén táo tōng míng,záo xiǎn pái yún guān。sān céng lóu hù chǎng chū méi,yī céng yī zhì xuán dōu tán。

zhōng rǔ hé lèi lèi,qiān zài jié bù gàn。líng lóng chuáng gài tài gǔ shè,huà gōng qiǎo zuò bō luó tán。

dān qiū yǒu hé bì yù yǔ,fán fū xiǎng xiàng wú tián pān。yān shēn shuǐ mí rì shí rǔ,shí yǒu jǐn lín xiān shǔ xiāng wǎng hái。

shì shuí xiě chū shàng qīng zì,dé wú zhēn yǒu qióng huá dān。wǒ lái kuáng yǐn yǐ sān dù,wǎng wǎng yún yú yù yè chōng bēi pán。

lín xíng zhǔ zhàng cè ěr tīng,cóng chēng rú yǒu sī zhú dàn。bù zhī kāng láng zhí rù jǐ bǎi lǐ,cǐ yǔ yù dá shān sēng nán。

shān fēng yī sǎo qù chén jì,yīng ràng zhēn rén yù pèi lái shān shān。

作者介绍

黄承吉

清 · 1771年 - 1842年

清江苏江都人,字谦牧,号春谷。嘉庆十年进士。官岑溪知县。治经学宗汉儒,兼通历算,能辨中西异同。工诗古文。论史每独具只眼,尝以司马迁为孟子后尊圣明道之第一人,而为班固所诬。有《梦陔堂集》。

查看全部作品 →