山寺 庞垲 清 荒磴苔乾屐齿轻,寺门晴锁午烟平。滩声静抱香台转,云气虚从古殿生。行径尝留骊鹿迹,题墙偶见故人名。老僧只解蒲团坐,无数松杉一磬声。 拼音 huāng dèng tái qián jī chǐ qīng,sì mén qíng suǒ wǔ yān píng。tān shēng jìng bào xiāng tái zhuǎn,yún qì xū cóng gǔ diàn shēng。xíng jìng cháng liú lí lù jì,tí qiáng ǒu jiàn gù rén míng。lǎo sēng zhǐ jiě pú tuán zuò,wú shù sōng shān yī qìng shēng。 作者介绍 庞 庞垲 清 · 1657年 - 1725年 清直隶任丘人,字霁公,号雪崖。康熙十四年举人。试博学鸿词,授检讨,分修《明史》,官至福建建宁府知府,政尚清简,时将兴大狱,垲力弭之。工诗,以自然为宗,奇而不肆。有《丛碧山房文集》、《杂著》、《翰苑稿》等。 查看全部作品 →