维扬客舍送云客兄北上予时亦有南越之行

湖水平堤炎雨歇,风吹杨柳棹歌发。居人情重远相送,君向长安我游越。

鼓枻中流自此行,方舟并渡江浪平。驿镫夜泊云阳郭,戍火朝明铁瓮城。

广陵到日停舟处,南北迢遥各异路。代马还嘶塞北烟,越禽自托天南树。

只今已见鲸鲵戮,薄海销兵佩黄犊。时清岂合乐丘园,亲老还须营斗禄。

日下翱翔多故人,纷纷先据要路津。致身迟速各有会,莫以外吏伤沈沦。

酌君卮酒君努力,前路悠悠漫成忆。庚胜山头少应飞,燕昭台上空秋色。

《骊驹》催发不可留,后会须经春复秋。兄弟相思五千里,江湖此去一孤舟。

拼音

hú shuǐ píng dī yán yǔ xiē,fēng chuī yáng liǔ zhào gē fā。jū rén qíng zhòng yuǎn xiāng sòng,jūn xiàng zhǎng ān wǒ yóu yuè。

gǔ yì zhōng liú zì cǐ xíng,fāng zhōu bìng dù jiāng làng píng。yì dèng yè pō yún yáng guō,shù huǒ cháo míng tiě wèng chéng。

guǎng líng dào rì tíng zhōu chù,nán běi tiáo yáo gè yì lù。dài mǎ hái sī sāi běi yān,yuè qín zì tuō tiān nán shù。

zhǐ jīn yǐ jiàn jīng ní lù,báo hǎi xiāo bīng pèi huáng dú。shí qīng qǐ hé lè qiū yuán,qīn lǎo hái xū yíng dòu lù。

rì xià áo xiáng duō gù rén,fēn fēn xiān jù yào lù jīn。zhì shēn chí sù gè yǒu huì,mò yǐ wài lì shāng shěn lún。

zhuó jūn zhī jiǔ jūn nǔ lì,qián lù yōu yōu màn chéng yì。gēng shèng shān tóu shǎo yīng fēi,yàn zhāo tái shàng kōng qiū sè。

lí jū cuī fā bù kě liú,hòu huì xū jīng chūn fù qiū。xiōng dì xiāng sī wǔ qiān lǐ,jiāng hú cǐ qù yī gū zhōu。

作者介绍

彭孙遹

清 · 1631年 - 1700年

清浙江海盐人,字骏孙,号羡门。顺治十六年进士。康熙间举博学鸿词,考列第一,授编修。历吏部侍郎兼翰林院掌院学士。为《明史》总裁。以才学富赡、词采清华,有名于时。有《南集》、《延露词》。身后,其子彭景曾刻《松桂堂全集》。

查看全部作品 →