乙盦以登高诗写寄又题后五言一首依韵酬答

朔风凄以栗,万物含春姿。

冱阴一阳伏,三复朋来辞。

升陵羡飞锡,秋气清不悲。

一切为一刹,是说楞伽时。

摇摇思过去,茫茫待来兹。

介石具定性,林节无懦枝。

时教泯义例,殊胜绝寻维。

且复念欢会,把臂游轩羲。

拼音

shuò fēng qī yǐ lì,wàn wù hán chūn zī。

hù yīn yī yáng fú,sān fù péng lái cí。

shēng líng xiàn fēi xī,qiū qì qīng bù bēi。

yī qiè wèi yī shā,shì shuō léng gā shí。

yáo yáo sī guò qù,máng máng dài lái zī。

jiè shí jù dìng xìng,lín jié wú nuò zhī。

shí jiào mǐn yì lì,shū shèng jué xún wéi。

qiě fù niàn huān huì,bǎ bì yóu xuān xī。

作者介绍

李传元

清 · ? - ?

李传元,字橘农,新阳人。光绪己丑进士,改庶吉士,授编修,历官浙江提法使。有《净严诗草》。

查看全部作品 →