鸡鸣山短歌

饮马下白登,挥辔出开平。

每有早行人,至此闻鸡鸣。

岧岧飞狐岭,黯黯沙城戍。

亦有投止客,夜听鸡鸣去。

鸡鸣星始稀,寒霜拂人衣。

关河不可极,游子常怀悲。

鸡鸣天下晓,西风吹白草。

行路古今难,人共沙场老。

拼音

yǐn mǎ xià bái dēng,huī pèi chū kāi píng。

měi yǒu zǎo xíng rén,zhì cǐ wén jī míng。

tiáo tiáo fēi hú lǐng,àn àn shā chéng shù。

yì yǒu tóu zhǐ kè,yè tīng jī míng qù。

jī míng xīng shǐ xī,hán shuāng fú rén yī。

guān hé bù kě jí,yóu zi cháng huái bēi。

jī míng tiān xià xiǎo,xī fēng chuī bái cǎo。

xíng lù gǔ jīn nán,rén gòng shā chǎng lǎo。

作者介绍

杜堮

清 · ? - ?

杜堮,字石樵,滨州人。嘉庆辛酉进士,改庶吉士,授编修,官至礼部侍郎,加尚书衔。谥文端。

查看全部作品 →