随□家大人过净公吉林兰若

南极开初地,西方变吉林。

山围祇树密,江到寺门深。

雪白支公马,沙黄长者金。

冰崖仙梵响,土室雨花侵。

学礼陪游从,闻香度碧岑。

赞公甘放逐,惠远爱招寻。

茶碗忘天目,清谈见道心。

金篦如不惜,敢复叹升沉。

拼音

nán jí kāi chū dì,xī fāng biàn jí lín。

shān wéi qí shù mì,jiāng dào sì mén shēn。

xuě bái zhī gōng mǎ,shā huáng zhǎng zhě jīn。

bīng yá xiān fàn xiǎng,tǔ shì yǔ huā qīn。

xué lǐ péi yóu cóng,wén xiāng dù bì cén。

zàn gōng gān fàng zhú,huì yuǎn ài zhāo xún。

chá wǎn wàng tiān mù,qīng tán jiàn dào xīn。

jīn bì rú bù xī,gǎn fù tàn shēng chén。

作者介绍

杨宾

清 · 1650年 - 1720年

清浙江山阴人,字可师,号耕夫,晚号大瓢山人。为人作幕。其父坐事长流宁古塔,请代父戍不许,与弟先后出塞省父。习其地理沿革、山川道里、风土人情,著《柳边纪略》,为世所称。另有《晞发堂集》、《杨大瓢杂文残稿》。

查看全部作品 →