望首阳山 杨宾 清 垂鞭信马蹄,平沙入孤竹。孤竹传者谁,二子伯与叔。让国久无家,东海留芳躅。岂至采薇时,不食还乡曲。而以首阳名,专号兹山麓。清风讵可攀,庙貌随时俗。俎豆纵千秋,不饱他人粟。我来大道旁,日暮仍驰逐。安得拜衣冠,细摸残碑读。 拼音 chuí biān xìn mǎ tí,píng shā rù gū zhú。gū zhú chuán zhě shuí,èr zi bó yǔ shū。ràng guó jiǔ wú jiā,dōng hǎi liú fāng zhú。qǐ zhì cǎi wēi shí,bù shí hái xiāng qū。ér yǐ shǒu yáng míng,zhuān hào zī shān lù。qīng fēng jù kě pān,miào mào suí shí sú。zǔ dòu zòng qiān qiū,bù bǎo tā rén sù。wǒ lái dà dào páng,rì mù réng chí zhú。ān dé bài yī guān,xì mō cán bēi dú。 作者介绍 杨 杨宾 清 · 1650年 - 1720年 清浙江山阴人,字可师,号耕夫,晚号大瓢山人。为人作幕。其父坐事长流宁古塔,请代父戍不许,与弟先后出塞省父。习其地理沿革、山川道里、风土人情,著《柳边纪略》,为世所称。另有《晞发堂集》、《杨大瓢杂文残稿》。 查看全部作品 →