十三山

辽西岭万里,戴土皆平衍。

独有十三山,石骨开生面。

削疑斧凿工,画敌丹青善。

峰峰插烟霄,缥缈穷万变。

崩奔类马驰,离立如人战。

或利若金刀,或直若羽箭。

云气倏有无,日色递隐见。

洞口失金牛,潭侧鸣孤雁。

胡峤记颇详,蔡圭诗亦羡。

予特过其旁,一一为数遍。

拼音

liáo xī lǐng wàn lǐ,dài tǔ jiē píng yǎn。

dú yǒu shí sān shān,shí gǔ kāi shēng miàn。

xuē yí fǔ záo gōng,huà dí dān qīng shàn。

fēng fēng chā yān xiāo,piāo miǎo qióng wàn biàn。

bēng bēn lèi mǎ chí,lí lì rú rén zhàn。

huò lì ruò jīn dāo,huò zhí ruò yǔ jiàn。

yún qì shū yǒu wú,rì sè dì yǐn jiàn。

dòng kǒu shī jīn niú,tán cè míng gū yàn。

hú jiào jì pǒ xiáng,cài guī shī yì xiàn。

yǔ tè guò qí páng,yī yī wèi shù biàn。

作者介绍

杨宾

清 · 1650年 - 1720年

清浙江山阴人,字可师,号耕夫,晚号大瓢山人。为人作幕。其父坐事长流宁古塔,请代父戍不许,与弟先后出塞省父。习其地理沿革、山川道里、风土人情,著《柳边纪略》,为世所称。另有《晞发堂集》、《杨大瓢杂文残稿》。

查看全部作品 →