冰山雪海歌为董蕴田舍人作

冰山自古寓言耳,君到伊犁亲见来。传是尧年洪水后,朔风抟结成胚胎。

扶桑十日铄不动,至今屹立万仞光皑皑。下无寸土上无树,复岭层峦莫知数。

直将水体冒山名,赖有回人来凿路。路光如镜滑如油,牵马不行马亦愁。

大声忽发山迸裂,片石陡绝横峰头。行人到此防飞堕,前导狼踪看几个。

微生判作号寒虫,得过且图今日过。遍身起粟两脚僵,六十里同千里强。

下山席地甫少憩,照眼雪海来苍茫。海无滴水雪为水,中有横梁蜿蜒起。

此梁亦是雪踏成,宽可二弓袤十里。相将奋力且勉行,冻步彳亍疑摇旌。

但教人马小失足,直下雪窟听无声。吁嗟乎,山巅海角人犹骇,何况山非真山海非海。

过处曾惊白骨横,望时直使朱颜改。方今圣德大如天,幅员远越千古前。

奇观久閟勿尽豁,足迹未到嘲张骞。君归万里谈奇绝,一室春风变冰雪。

天山瀚海讵能夸,闻者心寒耳偏热。径须命驾醉乡游,此中险阻艰难俱不设。

拼音

bīng shān zì gǔ yù yán ěr,jūn dào yī lí qīn jiàn lái。chuán shì yáo nián hóng shuǐ hòu,shuò fēng tuán jié chéng pēi tāi。

fú sāng shí rì shuò bù dòng,zhì jīn yì lì wàn rèn guāng ái ái。xià wú cùn tǔ shàng wú shù,fù lǐng céng luán mò zhī shù。

zhí jiāng shuǐ tǐ mào shān míng,lài yǒu huí rén lái záo lù。lù guāng rú jìng huá rú yóu,qiān mǎ bù xíng mǎ yì chóu。

dà shēng hū fā shān bèng liè,piàn shí dǒu jué héng fēng tóu。xíng rén dào cǐ fáng fēi duò,qián dǎo láng zōng kàn jǐ gè。

wēi shēng pàn zuò hào hán chóng,dé guò qiě tú jīn rì guò。biàn shēn qǐ sù liǎng jiǎo jiāng,liù shí lǐ tóng qiān lǐ qiáng。

xià shān xí dì fǔ shǎo qì,zhào yǎn xuě hǎi lái cāng máng。hǎi wú dī shuǐ xuě wèi shuǐ,zhōng yǒu héng liáng wān yán qǐ。

cǐ liáng yì shì xuě tà chéng,kuān kě èr gōng mào shí lǐ。xiāng jiāng fèn lì qiě miǎn xíng,dòng bù chì chù yí yáo jīng。

dàn jiào rén mǎ xiǎo shī zú,zhí xià xuě kū tīng wú shēng。xū jiē hū,shān diān hǎi jiǎo rén yóu hài,hé kuàng shān fēi zhēn shān hǎi fēi hǎi。

guò chù céng jīng bái gǔ héng,wàng shí zhí shǐ zhū yán gǎi。fāng jīn shèng dé dà rú tiān,fú yuán yuǎn yuè qiān gǔ qián。

qí guān jiǔ bì wù jǐn huō,zú jì wèi dào cháo zhāng qiān。jūn guī wàn lǐ tán qí jué,yī shì chūn fēng biàn bīng xuě。

tiān shān hàn hǎi jù néng kuā,wén zhě xīn hán ěr piān rè。jìng xū mìng jià zuì xiāng yóu,cǐ zhōng xiǎn zǔ jiān nán jù bù shè。

作者介绍

王友亮

清 · 1742年 - 1797年

清安徽婺源人,字景南,号葑亭。初由举人官内阁中书、军机章京。乾隆五十六年进士,官至通政司副使。官刑部时,决狱多平反。工诗文,诗格与袁枚相近。有《葑亭文集》、《双佩斋集》、《金陵杂咏》。

查看全部作品 →